Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3231 lượt.
t ngày một tối tăm:
_Cũng mới…mới thôi Tiểu Phần à.
_Tại sao chứ, tại sao lại bỏ Đình Phong, tại sao lại đến với Hạo Du, mà tại sao bạn lại giấu tớ? Hả Tiểu Minh?
_Tiểu Phần à, tớ…tớ đã định nói, nhưng tớ biết…bạn sẽ xử sự thế này mà, tớ biết bạn rất muốn tớ với Phong Phong…
_Tiểu Minh! Tớ biết, tớ đã từng nói dối bạn, nên bạn…nên bạn không còn tin tớ nữa, tớ biết mà…
_Tiểu Phần, không phải thế đâu, không phải tớ không tin bạn.
Tiểu Minh càng nói càng cuống, cô không biết phải nói sao nữa, thật là không phải cô không tin Tiểu Phần… Thấy bạn mình rơm rớm nước mắt, Tiểu Minh lại càng không biết làm sao, lông mày mỗi lúc một nhíu chặt vào nhau.
_Tiểu Phần à, tớ nói thật đấy.
_Vậy rốt cuộc vì lý do gì…mà lại giấu tớ… – Tiểu Phần sụt sịt nói.
_Là vì…tớ biết bạn rất ủng hộ tớ và Đình Phong. – Tiểu Minh cúi gằm mặt nói.
Tiểu Phần nghe Tiểu Minh nói, không biết là cố tình hay không, chỉ thấy cô trầm mặc không nói gì, chỉ thở dài. Tiểu Phần chăm chăm nhìn vào Đình Phong, nước mắt vẫn rưng rưng. Cô mím chặt môi, nghĩ lại Đình Phong sau khi bị Tiểu Minh bỏ đã đau khổ đến mức không thiết quan tâm đến bản thân mình, lại buông mình vào rượu, Tiểu Phần lại thấy đau đớn khôn nguôi.
Tiểu Phần nói bằng giọng nghẹt mũi:
_Phải, tớ rất ủng hộ bạn với Đình Phong…
_......
_Bởi vì Đình Phong rất tốt. Rốt cuộc tên Hạo Du kia có gì…
_Tiểu Phần, bạn đừng nói thế…
_Tớ nói sai hay sao, Đình Phong lẽ nào lại không tốt bằng Hạo Du? Đình Phong ở bên bạn bốn năm, yêu thương chăm sóc cho bạn, lúc đấy Hạo Du đang ở đâu? Ở đâu chứ? Cậu ta đã làm được gì cho bạn chưa?
Tiểu Phần hết sức xúc động mà nói, nước mắt đột ngột trào ra với nỗi đau quặn thắt con tim. Bất bình, cô thật sự bất bình thay cho Đình Phong. Trên đời này còn có người con trai tốt hơn anh hay sao? Tại sao Tiểu Minh có thể bỏ Đình Phong mà đến với Hạo Du chứ. Mà tại sao lại là Hạo Du, vẫn là tên đó chia rẽ Tiểu Minh và Đình Phong, Tiểu Phần nghĩ mà đã giận đến run người.
Uất ức lại làm nước mắt cô trào ra mạnh mẽ hơn. Cô thương Đình Phong đến thắt ruột thắt gan.
_Tiểu Phần, tớ yêu Hạo Du, kể cả khi anh ấy không yêu tớ, kể cả khi anh ấy đối xử không tốt với tớ. Cứ phải làm gì cho tớ thì Hạo Du mới xứng với tớ hay sao, căn bản là anh ấy không cần làm gì hết, tớ cũng sẵn sàng dành trọn vẹn tình cảm chân thật nhất của mình cho anh ấy. Huống chi…bạn không biết đâu Tiểu Phần, những gì Hạo Du đã phải chịu đựng trong suốt bốn năm, những nỗi đau anh ấy phải trải qua, chính là những gì anh ấy làm được cho tớ đấy.
_Vậy là bạn phủ nhận Đình Phong? Có phải vậy không? – Tiểu Phần nói lớn, cơ hồ đã quên mất người con trai đang nằm kia ngủ mê man.
Tiểu Minh cũng nước mắt lưng tròng:
_Không, tớ không phủ nhận, chỉ là tớ…
_Đúng là vậy rồi, tại sao bạn lại nhẫn tâm làm như thế với Đình Phong hả Tiểu Minh. Hạo Du khổ, thế Đình Phong không khổ sao? Anh ấy không yêu bạn hay sao? Anh ấy hi sinh cho bạn nhiều đến thế nào bạn chẳng lẽ lại không biết?
_Tiểu Phần…
_Tiểu Minh, tớ khóc, tớ thương Đình Phong, thật sự rất thương Đình Phong, vì anh ấy là một chàng trai quá tốt, có thể làm mọi thứ cho người con gái mình yêu, vì anh ấy quá đáng thương, rốt cuộc người con gái ấy còn muốn điều gì nữa đây, mà lại có thể rời bỏ anh ấy mà đến với người con trai khác như thế? Tớ đau lòng lắm Tiểu Minh ạ, quả thực rất…đau lòng...
Tiểu Phần nước mắt rơi lã chã, tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi như nghẹn lại trong cổ họng không sao thoát ra được. Trái tim cô dữ đội đau. Càng nói…càng đau. Cô không sao kìm được cảm xúc của mình nữa. Làm sao được, là nỗi đau sâu thẳm lòng cô, nỗi đau cô một mực muốn chia sẻ cùng người con trai cô yêu…mà chẳng hề mong được đáp lại, nỗi đau mỗi lúc một đâm sâu vào trái tim cô, hung hăng chà đạp nó.
Tiểu Minh có hiểu không? Có hiểu nỗi lòng của cô không?
_Tiểu Phần à, tớ biết chứ, Đình Phong tốt, rất tốt, tốt nhất trên đời, nhưng…tớ không…không yêu Đình Phong… Bạn nói xem, nếu ở bên anh ấy với thứ tình cảm giả tạo, khi mà con tim tớ không còn cảm giác, thì Đình Phong có vui vẻ được không? Tớ…chính là nghĩ cho anh ấy mới làm như thế. Để có thể dứt khoát được, tớ cũng đau lắm chứ, là vì đến bây giờ tớ vẫn rất yêu quý Đình Phong. Nếu như những người khác, khi chia tay nhau, coi như không quen không biết là xong thì tớ lại khác. Tớ yêu quý Đình Phong, tuy là không phải tình yêu nam nữ, nhưng là tình cảm yêu mến chân thật, là tình cảm luôn tồn tại trong chính trái tim tớ đây, bạn nghĩ tớ không đau hay sao? Đau lắm Tiểu Phần à, tớ cũng khó xử lắm chứ.
Tiểu Minh vừa khóc vừa nói, từng lời nói thấm đẫm nước mắt. Đau, nỗi đau cũng đang lan tỏa khắp toàn thân Tiểu Minh, từ từ ăn mòn niềm hạnh phúc được ở bên Hạo Du bấy lâu nay. Mỗi khi nghĩ về Đình Phong, tim Tiểu Minh lại thắt lại, hạnh phúc như chẳng còn trọn vẹn nữa.
Tiểu Minh thật sự oán hận ông trời, tại sao lại đẩy cô vào tình huống khó xử như thế, lại với hai người con trai yêu cô hết mực. Một trái tim sao có thể chứa hai người, chọn ai thì người còn lại cũng