Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3224 lượt.
phải đau khổ. Nhưng cô đã quyết, ở bên người cô yêu thương, là Hạo Du, anh ấy…mới là lựa chọn của chính trái tim cô, không phải lí trí.
_Tiểu Minh, bạn…về bên Đình Phong đi, Tiểu Minh, về bên Đình Phong đi. Tớ xin bạn.
Tiểu Phần run run nói không thành lời, tay nắm chặt lấy vai Tiểu Minh, ép cô phải nhìn vào mắt mình, đôi mắt Tiểu Phần như ngập trong biển nước.
Tiểu Minh cũng đột ngột run rẩy kịch liệt, mắt cô mở to hết cỡ, dường như không tin được vào tai mình:
_Tiểu Phần, bạn nói…nói gì thế?
Buổi tối, mặt trăng chìm trong lớp mây mù mờ ảo đã ở rất cao trên bầu trời. Gió từng cơn khẽ đưa đẩy những đám bông mỏng tang ấy bay đan xéo nhau. Dần dần ngước lên trời chỉ còn thấy một vùng màu vàng nhạt nhàn còn sót lại ở phía xa.
Trong căn phòng rộng lớn, một cô gái nhỏ xinh đang chăm chú xem tivi bên người yêu của mình, mà không hề biết anh chàng đã nhìn cô từ lâu lắm rồi, rõ là có chuyện muốn nói nhưng lại mấp máy không thành lời.
Hạo Du ngồi đấy, hai tay đan vào nhau để trên gối, mắt hướng vào Tiểu Minh sao cứ như mặt trăng bị che phủ bởi lớp mây mù. Mấy lần cậu định mở miệng, nhưng những lời nói cứ như mắc lại trong cổ họng, không sao nói ra được.
Vấn đề…liên quan đến Đình Phong. Hạo Du chợt trầm ngâm suy nghĩ.
Hôm nay Tiểu Minh bỗng có việc rời đi từ sáng sớm, Hạo Du đang quen có cô ở nhà, đột nhiên cảm thấy buồn chán kinh khủng, Tiểu Minh lại chẳng nói đi đâu và mấy giờ về…
Đang đi ra đi vào…ngắm đồng hồ, Hạo Du chợt nhận được một cuộc điện thoại, từ…Tiểu Phần. Đó là lúc tám giờ hơn, Tiểu Phần hẹn Hạo Du ra ngoài nói chuyện, cậu lưỡng lự rồi cuối cùng cũng đồng ý đi.
Đường buổi sáng khá đông, mất một khoảng thời gian hơn dự định Hạo Du mới đến nơi. Tiểu Phần đã ngồi đó đợi cậu, vẻ mặt khá căng thẳng. Thực ra Hạo Du cũng căng thẳng không kém, cậu phần nào cũng đoán ra được Tiểu Phần gặp mình là có chuyện gì. Nhưng dù thế nào, Hạo Du cũng không tin được là Tiểu Phần có thể nói với mình như thế. Ngay từ lúc Hạo Du vừa ngồi xuống ghế:
_Hạo Du, bạn hãy trả Tiểu Minh về cho Đình Phong đi.
Câu nói ra với giọng nói sắc lạnh, ánh mắt u ám hệt như đang đe dọa, mà có khi là đe dọa thật, Hạo Du thầm nghĩ sau mấy phút ngẩn người ra. Mãi cậu mới mở miệng được:
_Bạn nói gì thế Tiểu Phần?
_Trả Tiểu Minh lại cho Đình Phong.
Đó là câu nói gần như suốt cả buổi, Tiểu Phần không ngừng nói. Vẫn với giọng điệu và biểu cảm khuôn mặt như thế. Và tất nhiên Hạo Du không thể nào đồng ý được với lời đề nghị “buồn cười” ấy của Tiểu Phần được.
_Tại sao mình phải làm như vậy. Nếu bạn hẹn mình chỉ muốn nói điều đó, thì mình xin lỗi, mình không rảnh. Tiểu Minh đang chờ mình ở nhà.
Hạo Du nói ra câu đó, giọng trầm trầm đều đều, cũng chẳng biểu lộ tình cảm gì. Rồi cậu đứng ngay lên toan đi về, thì bỗng thấy tiếng cười của Tiểu Phần vang lên từ phía sau, tiếng cười như thể có một thứ ma lực vô hình nào đó làm cậu không thể bước tiếp được:
_Tiểu Minh đang chờ cậu ở nhà sao, haha, thật buồn cười, Tiểu Minh đang ở chỗ Đình Phong kia mà, sao có thể đang ở nhà để chờ cậu được chứ, haha.
Tiếng cười lanh lảnh, lại vẫn rất sắc, làm người ta lạnh sống lưng.
Hạo Du không khỏi quay lại, sa sầm sắc mặt:
_Bạn nói gì? Tiểu Minh đang ở chỗ Đình Phong?
_Phải – Tiểu Phần vừa nói vừa đứng dậy, dần đi đến trước mặt Hạo Du, vẻ mặt rất tự tin – Tiểu Minh đang ở bên Đình Phong, để chăm sóc anh ấy, anh ấy đang ốm.
Hạo Du nhìn Tiểu Phần hồi lâu, không nói gì, cố gắng tìm ra điều đó chứng minh Tiểu Phần nói dối. Nhưng không hề, một chút bối rối trong mắt Tiểu Phần cũng không có, chứng tỏ…
Hạo Du tay bỗng nắm chặt, cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc đến mức khó thở:
_Tại sao?
_Tại vì BẠN TRAI của Tiểu Minh ốm, và Tiểu Minh không thể không đến chăm sóc.
_Bạn nói ai là bạn trai Tiểu Minh?
_Tất nhiên là Đình Phong rồi, bạn nghĩ còn có thể là ai chứ?
_Hừ, vớ vẩn. Mình không tin.
_Không tin thì đến nhà Đình Phong mà xem, cô ấy đang ở đó đấy, hẳn là lúc cô ấy đi cô ấy không nói với bạn điều đó. Mà làm sao được, làm sao Tiểu Minh có thể nói với một người cô ấy thương hại nên đã chấp nhận tì…
_Dừng lại, bạn nói cái gì mà thương hại chứ?
Hạo Du chợt thấy tim nhói đau, cậu giữ mạnh vai Tiểu Phần, ánh mắt chợt u ám. Có điều gì đó cậu không biết hay sao?
_Xin lỗi, Tiểu Minh đã nói là mình không được để cho bạn biết. Nhưng mà thôi, lỡ nói rồi mình cũng nói luôn, Tiểu Minh yêu Đình Phong, bạn nghe rõ chưa?
_......
_Mình không nói dối đâu. Bạn đến nhà Đình Phong lúc này đi, sẽ biết thôi. Đến đi, sẽ thấy cô ấy đang chăm sóc cho…bạn trai mình…rất chu đáo đấy. Và còn rất đau lòng khi anh ấy bị ốm. Hãy đến đi.
Nhưng cuối cùng Hạo Du đã không đến.
_Hạo Du, anh sao thế?
Quay lại thực tại, Hạo Du đang ngồi ngẩn người ra suy nghĩ thì thấy Tiểu Minh đang lay tay mình. Cậu không khỏi giật mình, tuy chỉ rất nhẹ, nhưng vẫn để Tiểu Minh biết cậu đang nghĩ gì đó, mà ánh mắt rất lạ.
_Anh…không sao, không sao đâu. – cũng là một nụ-cười-rất-lạ.
_Anh…có chuyện gì muốn nói với em à? – Ti