Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343226
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3226 lượt.
ờng ấy, chàng trai đang nằm với bộ dạng khổ sở đó, khóe mắt chợt trào ra vài giọt nước trắng tinh khiết. Đình Phong nghe thấy tất cả, đau khổ từ từ quay người vào trong, tim như vỡ ra…
Đột ngột nghĩ lại thấy khó thở vô cùng, Đình Phong lại thu mình lại, úp mặt xuống gối. Đó là một sự ám ảnh, khiến đã mấy hôm rồi anh không thể ngủ được.
Chợt Đình Phong nghe thấy có tiếng mở cửa, rồi tiếng bước chân người. Là Tiểu Phần, anh biết, không cũng chẳng buồn ngẩng mặt lên.
_Đ…Đình Phong, anh sao thế?
Tiếng cô gái vang lên đầy lo lắng, cùng với đó là tiếng bước chân vội vã chạy đến chỗ anh. Đình Phong chậm rãi ngẩng đầu lên, chỉ lắc đầu.
_Anh đau ở đâu à?
_Không.
_Dạ.
Tiểu Phần thở phào, tim cô vừa nãy sao lại đập nhanh kinh khủng đến vậy chứ, làm cô đến giờ vẫn thấy run run. Rồi cô ngồi xuống ngay cạnh Đình Phong, đưa tay vuốt vuốt tóc Đình Phong lòa xòa trước trán, đã dài hơn nhiều rồi phải không.
Đình Phong cứ ngồi yên ấy, không nhìn Tiểu Phần, cũng chẳng nhìn cái gì, tựa như buông mắt vào hư không, trong mắt tiêu cự chẳng rõ ràng. Nếu là bình thường, anh sẽ cho phép một cô gái nào đó ngoài Tiểu Minh được chạm vào người anh sao, không bao giờ, chỉ là, Tiểu Phần cũng không làm anh khó chịu đến nỗi đẩy cô ra. Không có Tiểu Phần, chắc Đình Phong cũng sớm chết luôn rồi.
Nhưng nói thế cũng không có nghĩa là anh cảm kích trước tấm lòng của cô. Đình Phong coi đó như một sự trao đổi mà cả hai bên chẳng mất thứ gì.
_Đình Phong, anh đói chưa, em nấu gì cho anh ăn nhé?
_Ừ.
_Ăn phở hay ăn cơm?
_Thế nào cũng được.
_Vậy đợi em tí nhé.
_Ừ.
Chỉ là một cuộc trao đổi mà thôi.
Ăn hết cái thứ gì đó Tiểu Phần đút cho mình, Đình Phong cũng chẳng biết là mình vừa ăn gì nữa, anh lại ngồi tựa lưng vào tường, vẫn là ánh mắt mệt mỏi nhìn ra ngoài ấy, vẫn đôi mắt trũng sâu, gò má hốc hác.
Tiểu Phần ngồi đó nhìn anh mà không khỏi lo âu. Cô rụt rè đưa tay chạm má anh. Đình Phong cũng không phản ứng gì.
Trong đầu Tiểu Phần nghĩ, cô có nên thuyết phục Đình Phong đừng như thế này nữa không, cô biết Đình Phong vẫn đang rất đau khổ vì yêu, vì nhớ, vì mong chờ Tiểu Minh, cô thì đã cố gắng mà hình như tất cả đều vô nghĩa. Tiểu Minh thì từ chối quay lại với anh, mặc cô đã nói hết sức mình, còn Hạo Du thì…vẫn chưa buông tha cho Tiểu Minh, từ hôm ấy đến giờ, Tiểu Minh cũng chỉ gọi điện hỏi thăm sức khỏe Đình Phong, chưa hề quay lại.
Nhưng nếu là Tiểu Phần thuyết phục, chắc Đình Phong cũng chẳng nghe đâu.
Tiểu Phần đan chặt tay vào nhau, lưỡng lự làm thành một mảng trong mắt cô, đen tối.
_Đình Phong à…
_......?
_Anh…đừng như thế nữa.
_Sao?
_Đừng như vậy. Anh định vứt bỏ cuộc sống của mình như vậy sao? – Tiểu Phần cúi gằm mặt xuống đất, nói.
_......
Đình Phong im lặng chẳng nói thêm gì. Không gian lại chìm trong yên ắng. Nhưng Đình Phong có thể nghe thấy, ngoài tiếng thở của anh ra, còn tiếng thở của cô gái kia, cũng khiến anh bớt cô quạnh hơn.
Anh sẽ vứt bỏ cuộc sống của mình như vậy sao? Không phải anh vứt bỏ, mà là cuộc sống vứt bỏ anh. Tiểu Minh chính là cuộc sống của anh kia kìa…
_Đình Phong à, em biết anh không muốn nghe em nói, nhưng hãy nghe em, có được không?
_Anh đừng như vậy, anh đau khổ như thế, Tiểu Minh có biết đâu, có ý nghĩa gì đâu chứ?
_Anh tự hành hạ bản thân như vậy…chỉ có mình anh khổ thôi Đình Phong à. Em…cũng không hề muốn nhìn thấy…anh…
Tiểu Phần nói một lúc, Đình Phong vẫn im lặng, đến mắt cũng lười biếng không liếc cô một cái. Biểu tình hoàn toàn không thể hiện trên mặt.
_Đình Phong, em…em sẽ giúp anh, Đình Phong, sẽ giúp Tiểu Minh về với anh, có được không?
Tiểu Phần run rẩy nói ra câu này, thấy lòng đau như cắt. Nhưng cô biết làm sao, căn bản, nếu là cô thì chẳng thể làm được gì hết, nhưng chắc là Tiểu Minh…
Đình Phong nghe xong, bỗng cười, cười mà như không cười, cười mà…cứ như khóc. Định giúp anh, giống như hôm trước sao, để anh nghe thấy Tiểu Minh nói những lời như thế…?
Đình Phong không mong chờ gì nữa, hi vọng của anh đã cạn rồi. Với lại…Tiểu Minh đã nói rõ ràng như thế, anh không muốn kéo dài chuyện này nữa. Cô yêu Hạo Du thì…cứ về bên Hạo Du đi.
_Đì…Đình Phong? – Tiểu Phần thấy Đình Phong cười, hơi sợ.
_Không cần đâu.
_Vì sao, anh đau khổ thế này vì cô ấy…
_Không cần.
_......
_Nếu Tiểu Minh ở bên Hạo Du thấy vui, vậy thì cũng được.
Đình Phong trầm giọng nói, khuôn mặt vẫn không biểu lộ một chút thái độ gì. Hình như…tim anh cũng không đau lắm. Hướng mắt ra bên ngoài, Đình Phong nghĩ, có lẽ anh đã sai tất cả, từ đầu đến cuối, có lẽ anh đã sai tất cả. Nếu là từ bốn năm trước, anh không yêu cô đến mù quáng đến như thế, không vì yêu cô quá mà nói dối cô, thì mọi chuyện đã không đến mức này. Đình Phong rốt cuộc không biết bốn năm qua có nên có hay không, hạnh phúc làm gì để bây giờ đau đớn gấp bội, mà cuối cùng kết cục cũng không có gì thay đổi, Tiểu Minh vẫn chỉ coi anh là anh trai mà thôi. Thà anh cứ làm một kẻ yêu cao thượng…
Đình Phong nhìn ra bên ngoài bầu trời trong vắt, tâm hồn có chút