XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3225 lượt.

ểu Minh nhìn Hạo Du nghi hoặc.
_Không, anh không.
Hạo Du nói rồi bỗng quàng tay ôm lấy Tiểu Minh, dụi dụi đầu vào cái cổ mịn màng thơm mùi sữa tắm của cô. Tóc anh lòa xòa làm cô hơi buồn, nhưng Tiểu Minh cứ để im đấy mà cũng ôm lấy anh.
Hạo Du đang cố để Tiểu Minh không nhìn ra cậu đang nghĩ gì. Mọi thứ hiện trong mắt có lẽ là rõ ràng quá, Hạo Du không muốn Tiểu Minh biết cậu đang nghi ngờ cô.
Thực ra, cậu cũng chỉ tin Tiểu Phần 50% thôi, nhưng vẫn cảm thấy, 50% ấy không sao phủ nhận được.
_Em yêu ơi.
_Ừm, em đây mà.
_Anh yêu em lắm.
_Ừ, em cũng thế mà.
_Hì.
“Đừng lừa dối tình cảm của anh nhé” – rõ là Hạo Du muốn nói thế này kia mà, nhưng sao lại không nói nổi, chỉ cười.
Cuối cùng đến cuối ngày hôm đó, Hạo Du vẫn không thể nói ra được điều mình muốn nói, vùi mình trong lòng Tiểu Minh, Hạo Du thật trong lòng nhiều bất an quá. Cậu chợt nhớ đến “cái hôm ấy”, cái hôm đến đón Tiểu Minh mà bắt gặp Đình Phong ở trường…
Đó là sau khi hai người đã về đến nhà.
_Hạo Du, em...xin lỗi...
Trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, Tiểu Minh nép mình trong lòng Hạo Du, đau khổ cất tiếng, từng lời nói tựa hồ đang run rẩy.
Hạo Du vuốt tóc Tiểu Minh, giọng êm ái cất lên, âm vực bình ổn, hoàn toàn không thể đoán được thái độ của cậu lúc này:
_Ừ, anh hiểu, không sao đâu Tiểu Minh, anh hiểu mà.
Hạo Du nói rồi nhắm nghiền mắt lại, thở dài khe khẽ. Là cậu hiểu gì chứ. Không, cậu không thực sự hiểu đâu, trái tim cậu đang đau quá đây này.
Khi nãy ở cổng trường, Tiểu Minh, trong mắt cô...chỉ có mình Đình Phong, không hề có cậu, và Hạo Du đột ngột suy nghĩ mà thấy lòng đau như cắt, liệu có khi nào trái tim cô...cũng không có cậu?
_Hạo Du, thật sự em chỉ yêu mình anh thôi. Nhưng những cảm xúc khi thấy Đình Phong, em thật cũng không hiểu nổi.
_Ừ, anh biết rồi mà. Không sao đâu Tiểu Minh ạ. Có lẽ đó là...thói quen thôi, em tạm thời chưa quên được Đình Phong nên mới vậy.
Hạo Du giọng nhẹ nhàng như vỗ về cô gái trong lòng, cũng chính là vỗ về con tim cậu. Phải, đó chỉ là thói quen chưa quên được của Tiểu Minh thôi, cô yêu cậu, sự thực là cô yêu cậu, cậu chỉ cần tin điều đó thôi.
_Có lẽ...em vì thương anh ấy quá, mỗi khi thấy Đình Phong...em cũng đau lòng lắm. Em không ngăn được cảm xúc, nhưng em chẳng biết phải làm thế nào với nó nữa. Em phải làm gì bây giờ hả Hạo Du?
Tiểu Minh ngước đôi mắt to ngập nước của mình lên nhìn Hạo Du, đôi môi run run mím chặt.
Hạo Du nhìn cô, thương xót cúi xuống nhẹ thơm lên mắt Tiểu Minh rồi chậm rãi nói:
_Nếu em thấy việc lạnh lùng với Đình Phong như thế là rất tàn nhẫn và không chịu được thấy anh ta như vậy thì em hãy đến gặp Đình Phong một lần nữa. Chủ động nói ra suy nghĩ của em lúc này, là...
_Là em chỉ coi anh ấy là anh trai và em cũng rất thương yêu anh ấy...?
_Ừ, phải.
Hạo Du môi khẽ nhếch lên cong cong, nhưng chỉ một đường cong rất nhỏ, nhìn thoáng qua thật chẳng thể nào biết được cậu đang cười, lại với đôi mắt thế kia... Là Hạo Du đang cười nhạo mình mà. Cậu cũng là một con người, cậu không được cao thượng đến mức có thể để cho người yêu mình đến mà an ủi bạn trai cũ của cô ấy khi cố gắng mãi cậu mới có được cô đâu. Nhưng Hạo Du vẫn nói ra những lời trái với lòng mình, giả dối lắm, nên cậu mới cười nhạo mình như thế. Chẳng phải cậu muốn Tiểu Minh rời xa Đình Phong càng sớm càng tốt hay sao?
Chỉ vì cậu quá yêu cô, không thể nào chịu được nhìn thấy cô đau khổ như vậy.
Cậu thậm chí còn yêu cô hơn cả bản thân mình nữa.
_Hạo Du à, ôm em chặt chặt chút nữa đi, để trái tim em có thể cảm nhận được nhịp đập trái tim anh.
Tiểu Minh dụi đầu vào ngực Hạo Du, mắt nhắm nghiền vừa nói. Hơi thở cô ấm nóng đều đều phả trong không gian tĩnh lặng.
Hạo Du ôm Tiểu Minh, khe khẽ nói như thì thầm vào tai cô:
_Ừ, em ngủ ngoan, bảo bối của anh.
_Em yêu anh lắm Hạo Du ạ, chỉ mình anh thôi. Anh tin em nhé.
Ừ, anh tin em. Ngủ ngoan đi nhé. Hạo Du đã trả lời Tiểu Minh như thế, và thực trong lòng cậu…rất muốn tin cô. Nhưng còn những gì Tiểu Phần nói thì sao? Rốt cuộc đâu là sự thật?
Nếu thực sự...Tiểu Minh không yêu cậu thì sao?
Đình Phong ngồi trên giường, mặc bộ pijama kẻ caro xanh cùng một đôi với Tiểu Minh, mệt mỏi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Mắt anh trũng sâu, hai gò má gầy gò, chứng tỏ đã bao lâu rồi không thể ngủ được một giấc ngon lành. Hai tay buông thõng.
Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, Đình Phong lúc này chỉ ước gì được nghe thấy tiếng của bất kì thứ gì đó, mà không phải tiếng thở của anh. Một tiếng động gì đấy có thể cho anh biết, xung quanh anh mọi thứ vẫn còn tồn tại, không phải chỉ riêng anh cô độc đến nhường này.
Vẫn là từ cái hôm ấy, hôm anh một lần nữa, trực tiếp nghe thấy những lời khiến anh phải đau lòng từ cô gái anh yêu thương nhất. Là cô ấy nói với bạn thân mà anh “vô tình” nghe được: “Không, tớ không thể quay lại với Đình Phong, khó khăn lắm… Tớ yêu Hạo Du, sẽ không bao giờ có chuyện tớ thay đổi, chắc chắn không thay đổi…”.
Hôm đó hai người con gái nói chuyện với nhau, chẳng hề để ý trên giư