Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343220

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3220 lượt.

g cao gầy của cậu kéo dài lê thê trên mặt đất, một mình cô độc. Thế giới này cứ như chỉ còn mình cậu mà thôi.
Biển xanh chẳng mấy chốc hiện ra trước mắt Hạo Du. Yên bình và êm ả. Từng đợt sóng lăn tăn lặng lẽ xô bờ, nhẹ nhàng như làm sợ đau những hạt cát trắng.
Hạo Du khoanh tay đứng trước biển, gió mơn man thổi dịu dàng ve vuốt từng sợi tóc mềm mượt của cậu, rồi nhiều lúc lại thổi vù cuốn chúng về phía sau. Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, người Hạo Du cứ như đang phát ra một vầng hào quang lấp lánh.
Hạo Du lặng người đứng đó, giữa trời nắng, giữa khoảng không gian bao la rợn ngợp, khiến cho cái bóng cậu đổ trên cát mỗi lúc lại thêm cô độc. Cậu đứng đấy cho nắng gió ôm lấy mình, cho cái cảm giác cô đơn trong lòng chút nào vơi bớt.
Nhưng nỗi đau dường trong thẳm con tim như mỗi lúc một lan rộng, lan ra mãi, ngấm cả vào những cơn gió hanh khô mang hơi biển kia.
Một nỗi đau sánh tựa biển trời, rộng mênh mông, cao vời vợi.
Một nỗi đau bắt nguồn chỉ bởi một chữ yêu.
Vì quá yêu người con gái ấy, yêu đến điên cuồng, yêu đến si ngốc, yêu đến quên cả bản thân.
Hạo Du thực không muốn nghĩ đến người con gái tên Tiểu Minh ấy. Thực không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì lúc này.
Cậu muốn thả hồn tự do như những đám mây bồng bềnh trôi kia, mặc gió cuốn về đâu cũng được.
Miễn là đừng kéo cậu trở lại với những nỗi đau do người con gái ấy gây ra.
Thực là trong lòng Hạo Du đang rất đau, cơn đau âm ỉ cứ mãi hành hạ con tim vốn đã chằng chịt vết thương của cậu.
Đau đớn muốn ngã quỵ.
Hạo Du chính vì chữ yêu luôn gắn liền với cô gái ấy mà ngày càng trở yếu đuối. Cậu sợ tất cả mọi thứ, lo lắng mọi điều. Đến lúc những chuyện luôn trong mơ ám ảnh cậu đây trở thành hiện thực, Hạo Du không còn đủ sức để chống chọi, đối mặt với nó nữa.
Cậu…chọn cách chạy trốn.
Hạo Du đến đây, nơi mà rất lâu về trước, trên bãi biển này, cậu lần đầu tiên nhận thức được một điều: cậu sợ mất cô ấy đến mức nào. Cũng là lần đầu tiên cậu cảm nhận được tình cảm của mình đã bị cô ấy làm cho thay đổi. Kể từ ấy đến nay…
Rõ là cậu không muốn nghĩ về cô nữa kia mà, tại sao đến lúc cảm thấy bất lực với mọi chuyện cậu lại một mạch chạy đến đây chứ. Đến đây rồi chỉ thấy càng thêm đau.
Mắt Hạo Du bỗng phủ một lớp nước, làm cho tầm nhìn càng trở nên xa xăm, mờ mịt.
Cuối cùng vẫn là muốn vứt cái hình ảnh Tiểu Minh đang ôm hôn người con trai khác ra khỏi đầu mà không làm được. Chỉ thấy con tim mỗi lúc một co thắt dữ dội hơn.
Cảm giác lúc này… Đau đớn lắm, xót xa lắm, nhưng sao chẳng dám oán hận người kia đã phụ mình. À phụ sao, không, nếu là người ta đã từng yêu cậu, giờ lại quay ra yêu một người con trai khác, Hạo Du khéo còn thấy đỡ tội nghiệp mình hơn, còn có lý do để mà tức giận gào thét một trận cho thỏa lòng, còn có lý do để mà…hận cô ấy.
Nhưng đây…Tiểu Minh chỉ là thương hại mà đến với cậu, trong lòng tất nhiên vẫn yêu thương, mong nhớ, lo lắng…cho người mà cô thực sự yêu – Đình Phong.
Cậu chẳng có lý do gì…
Chẳng có tư cách gì mà để oán giận người con gái đã “ban ơn” cho cậu ấy. Người con gái mang đến cho cậu bao nhiêu là hạnh phúc, bao nhiêu là ngọt ngào, toàn là niềm vui với nụ cười thôi, cậu cảm ơn người ta còn chưa hết kia mà, sao dám…sao dám chứ.
Đau quá!
Đau.
Có ai từng nói yêu là đau, yêu nhầm người không nên yêu chính là nỗi đau không gì diễn tả nổi.
Và Hạo Du đang phải chịu đựng nỗi đau ấy đây.
Cứ mỗi lúc nhớ lại những gì mình vừa được chứng kiến, Hạo Du lại thấy đau đớn gấp bội lần, nỗi đau cứ như lưỡi dao sắc, từng chút cứa lên trái tim cậu, để cho máu được dịp tuôn chảy…cho đến lúc cạn khô. Những tưởng ông trời đã thương cậu mà ban cho cậu niềm hạnh phúc trọn vẹn dài lâu chứ, hóa ra…vẫn là muốn trêu ngươi cậu mà thôi.
Hạo Du không dám oán trách Tiểu Minh, cuối cùng vẫn chỉ biết trách trời, trách mình…
Nắng bỗng lấp lánh lạ thường trên khuôn mặt người con trai ấy, chảy dài theo vệt nước sẫm màu tang thương.
Những đám mây mỏng dần rồi như chìm hẳn vào màn tím than dày đặc. Một vài vệt sáng đã xuất hiện trên bầu trời sánh vai với cái vật thể cong cong đang phát sáng trên kia.
Trên bờ biển giờ không còn bóng người con trai cao gầy trải dài trên cát, Hạo Du đã rời nơi này từ khi nào, và đang trên đường về nhà. Gió buổi tối lại lạnh lẽo khác hẳn với thứ gió nóng nực làm người ta muốn bốc hỏa trưa nay.
Gió tạt vào mặt cậu.
Hạo Du không còn phóng nhanh như cái lúc rời nhà Đình Phong mà đi một mạch đến biển nữa, nhưng không đến nỗi thật chậm. Trong lòng cậu tràn ngập hoang mang và lo lắng, đôi lông mày cậu cứ nhíu lại.
Bây giờ trở về tức là cậu sẽ phải đối mặt với Tiểu Minh, với cái người vì muốn trốn tránh mà cậu đã bỏ đi cả ngày nay, điện thoại thì tắt máy. Không biết giờ Tiểu Minh có ở nhà không.
Hạo Du chợt nhớ lại mọi chuyện xảy ra sáng nay, khi mà cậu hoàn toàn không tỉnh táo và không thể nào giữ được bình tĩnh. Nỗi đau tuy đã phần nào bị gió cuốn đi vơi bớt, không còn đè nặng lên trái tim cậu, Hạo Du vẫn thấy nhói đau khi nghĩ đến.
Tiểu Minh lúc