XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3218 lượt.

nh đang ở đâu? – Hạo Du dè dặt hỏi, ánh mắt như dò xét hướng vào mắt Tiểu Phần.
_À, mình…đoán thôi. Thôi mình đi đã.
_Tiểu Phần, đợi đã, bạn biết đúng không, biết là Tiểu Minh đang ở đâu?
_Mình đã nói là mình chỉ đ…
_Tiểu Minh đến chỗ Đình Phong, phải không?
Hạo Du bất ngờ hỏi, mắt chăm chăm nhìn vào Tiểu Phần, lông mày hơi nhíu lại chẳng biết có phải là do nắng…, tim trong lồng ngực như cứ muốn nhảy ra.
_Mình…
_Bạn nói đi, có phải thế không?
“Đừng vội kích động như thế, Hạo Du”, Tiểu Phần nghĩ thầm trong bụng, rồi cô nói:
_Có lẽ thế, thôi mình đi đã.
Tiểu Phần nói rồi lên xe ngay, không kịp để Hạo Du nói thêm gì. Nhưng đi được một đoạn, qua gương, Tiểu Phần có thể thấy Hạo Du đang đi sau mình, và hẳn là đang chuẩn bị vượt cô với cái tốc độ ấy. Tiểu Phần tăng tốc, lại trong lòng cười vang lên, là cười vang. Tiểu Minh lúc này ở chỗ Đình Phong đang làm gì nhỉ, mà chỉ cần Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh đang ở bên Đình Phong là được rồi. Chỉ cần vậy thôi, Hạo Du không giống phần lớn những người con trai khác, cậu quá tốt! Chỉ cần cái suy nghĩ người Tiểu Minh yêu là Đình Phong lớn dần lên trong lòng Hạo Du với những bằng chứng rõ ràng, Hạo Du chắc chắn chấp nhận đau khổ mà buông tay. Lúc ấy thì…cô lẽ nào lại không làm cho Đình Phong nhân cơ hội này mà nắm lấy.
Tiểu Phần hoàn toàn không gợn một chút hối hận. Tình yêu quả thật đúng là một con dao hai lưỡi, có thể biến một người xấu thành người tốt, cũng có thể biến người tốt thành người xấu một cách dễ dàng. Tiểu Phần chưa bao giờ nghĩ ư, nếu Tiểu Minh, Hạo Du, và cả Đình Phong biết cô đang làm cái-chuyện-gì?
Có lẽ lúc này cái suy nghĩ ấy không tồn tại trong đầu cô.
Lúc Tiểu Phần đỗ xe, Hạo Du cũng mới đỗ xe được một chút. Vẻ mặt cậu cực kì căng thẳng, tuy là đâu có dám nghĩ lí do vì sao Tiểu Minh lại vội vã đến chỗ Đình Phong như vậy, nhưng vẫn cảm thấy bất an vô cùng. Nhỡ là cậu sắp phải chứng kiến một cảnh gì đó mà cậu không hề muốn?
_Hạo Du, bạn…
Tiểu Phần chạy đằng sau, cố làm tròn vai diễn, gọi với theo Hạo Du đã lao nhanh vào chiếm một chỗ trong chiếc thang máy đang chuẩn bị đóng cửa.
Hạo Du vẻ mặt vô cùng u ám, đáng sợ đứng dựa vào thành, hẳn là như đang ngồi trên đống lửa, Tiểu Phần nghĩ.
_Bao nhiêu phần trăm Tiểu Minh đang ở đây?
_Hả? – Tiểu Phần không rõ có phải là đang “đóng kịch” hay không, ngây ngốc nhìn Hạo Du.
_Bạn chắc chắn bao nhiêu phần trăm Tiểu Minh đang ở đây?
_Có lẽ…một trăm…
Hạo Du nghe Tiểu Phần nói mà không nói tay nắm chặt run lên bần bật. Là vì sao Tiểu Minh lại vội vã như vậy chạy đến đây, là vì sao chứ. Còn không kịp nói với cậu, còn bỏ cả bữa trưa cậu mất công nấu, là chuyện gì đó rất quan trọng không thể không đi mà lại không thể cho cậu biết hay sao. Lại liên quan đến Đình Phong. Đầu óc Hạo Du mỗi lúc một tối tăm, cậu càng nghĩ càng không ra. Mà cái thang máy chết tiệt này, sao lại chạy chậm đến như vậy chứ.
_Tiểu Phần, chuyện hôm trước bạn nói với mình, là thật sao? Chuyện Tiểu Minh đến chăm sóc Đình Phong ốm ấy.
_Ừ…ừm, Tiểu Minh nói mình không được nói với bạn, bạn đừng…
_Cô ấy nói với bạn những gì? – giọng Hạo Du sắc lạnh.
_Hôm trước mình đã…lỡ nói rồi đó.
_Hừ.
Hạo Du không nói thêm gì, trong đầu suy nghĩ cứ như đang bay loạn xạ, va cả vào nhau, không khỏi tạo thành những cơn chấn động. Hạo Du thấy hơi choáng váng, càng lúc càng khó chịu. Cậu cố an ủi mình, Đình Phong chắc có việc gì đó nên mới nhờ Tiểu Minh đến giúp, chắc chỉ vậy. Chắc không có chuyện…không có chuyện Tiểu Minh yêu Đình Phong mà thương hại cậu đâu, chắc không có, không có… Hạo Du đáng thương có lẩm bẩm trong đầu, mắt chòng chọc nhìn vào cái bảng trước mặt, 35, 36, cuối cùng thang máy cũng dừng lại.
Hạo Du gần như không đợi nó kịp mở cửa đã lao ra, là nơi cánh cửa đang mở, Hạo Du không đủ tỉnh táo nữa, cậu chạy ngay vào. Bên trong lại là một cánh cửa nữa, cũng đang mở. Và đứng ở đó, Hạo Du nhìn thấy…
[Thiếu 1 đoạn '>
Nắng phủ đầy mặt đường một màu vàng óng ả. Nắng hung dữ từ trên cao xối thẳng xuống mặt đất như dọa nạt người ta, khiến cả con đường dài tít tắp thỉnh thoảng mới có vài bóng xe vụt qua.
Chiếc Nouvo LX nâu lao đi vun vút trên đường như chạy đua với chính cái bóng của nó. Người con trai ngồi trên mặt đã đỏ phừng phừng vì nóng, đôi môi bợt bạt màu nắng.
Chàng trai cùng chiếc xe cứ đi mãi, đi mãi, dường như không muốn dừng chân lại bất cứ đâu, dường như chỉ muốn chạy cho đến khi cả người và xe kiệt sức.
Là có người đang chạy trốn một thứ gì đó chăng, như hiện thực vô cùng tàn khốc chẳng hạn?
Cuối cùng, không biết sau bao nhiêu thời gian, chiếc xe cũng bị chủ nhân phanh kít lại, làm nó đang hăng hái thì bị ép dừng đột ngột, suýt đưa cả người ngồi trên đó nhảy phóc lên không trung. Hạo Du mệt mỏi bước xuống xe, mệt mỏi tháo chiếc mũ bảo hiểm xuống, mắt cậu đưa một đường nhìn xung quanh vắng lặng. Bốn bề chỉ thấy nắng.
Gửi xe ở một chỗ gần đó, Hạo Du một mình rảo bước đi trên con đường rộng thênh thang, buổi trưa, trời lại nắng nên chẳng có mấy người. Cái bón