Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1652 lượt.

máy móc đi theo Tăng Tĩnh Ngữ đi về phía trước, nhưng trong đầu lại trống rỗng, trái tim như muốn từ trong lồng ngực nhảy ra.
Đúng, anh khẩn trương, cho dù là thi tốt nghiệp trung học, cho dù là đối mặt khảo nghiệm lựa chọn lính đặc biệt khó khăn nhất, cho dù là đối mặt họng súng kẻ địch , anh đều chưa từng khẩn trương như vậy, thế nhưng lần thứ này, anh lại khẩn trương không biết phải làm sao, cả người giống như nhân vật trong trò chơi tự động trong lúc treo máy, không cần ngẫm nghĩ, hệ thống đã sớm được lập trình tự tốt rồi, anh chỉ cần máy móc đi theo trình tự là được.
Nói ra có chút quẫn bách, năm nay anh cũng 23 tuổi, nhưng này là lần đầu tiên bị con gái ôm, dĩ nhiên, anh cũng ôm qua con gái, hơn nữa cô gái kia là người nào đó ôm hắn lúc nãy. Ngày trước, Tăng Tĩnh Ngữ ở quầy rượu bị người bỏ thuốc, cả người thần chí không rõ, anh bất đắc dĩ mới đem cô ôm từ quán rượu đến một gian hàng nhỏ gần đó , nếu như anh nhớ không lầm, cô lúc ấy còn hôn anh, mặc dù chỉ là hôn cổ của anh, anh cũng không nhịn được mà kích động.
Bất quá cảm giác khi đó cùng hiện tại là hoàn toàn không giống nhau, lúc đó cô bị thuốc khống chế không biết mình đang làm gì, mà anh không có nhiều tâm tình để suy nghĩ những thứ này, chỉ là vào lúc có chuyện xảy ra là không biết làm sao, chỉ có kinh ngạc, khiến bắp thịt cả người anh căng thẳng. Ặc, như lâm đại chiến.
Mà bây giờ, trừ kinh ngạc ngay từ đầu lúc sau lại là một loại hưng phấn khó tả, cái loại cảm xúc vui sướng đó giống như đang tuyệt vọng trong sa mạc đột nhiên nhìn thấy một hồ nước trong suốt (dạng như ốc đảo vậy đó).
Thật ra thì lòng Thiệu Tuấn có chút ngứa ngáy, muốn hôn cô, nhưng là bọn anh hai người mới xác định quan hệ, cho nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, rất sợ dọa người ta, chỉ hơi hơi nghiêng dùng cằm cọ cọ vào đỉnh đầu Tăng Tĩnh Ngữ.
Tăng Tĩnh Ngữ dĩ nhiên là không biết tính toán trong nội tâm Thiệu Tuấn, chỉ là âm thầm mưu tính, suy nghĩ ngày mai phải ra ngoài như thế nào, bất luận ra sao cô cũng phải tự mình đưa anh lên xe lửa, cô rất hiểu chuyện cho rằng, đây là nghĩa vụ một người bạn gái như cô nên làm.
Sự thật chứng minh không thể khinh thường thực lực Tăng Tĩnh Ngữ được, ngày thứ hai quả nhiên cô chạy ra ngoài.
Thiệu Tuấn một giờ bốn mươi lên xe lửa, Tăng Tĩnh Ngữ mười hai giờ ra cửa trường, ngồi xe buýt đến trong thị trấn tốn gần một giờ đồng hồ, đổi xe đến ga xe lửa lại tốn gần mười phút nữa.
Vừa đến trạm xe lửa Tăng Tĩnh Ngữ lập tức chạy như điên đến phòng đợi, bên ngoài phòng chờ trạm xe lửa rất đông người qua lại, dòng người bắt đầu di chuyển, đoạn đường 50m ngắn ngủn cô đụng ba bốn người.
Thật vất vả đến cửa ra vào, nhưng nhân viên làm việc cũng không cho cô vào đi, cô nhanh chóng hận không thể chửi má nó ngay lúc này, nhưng lại không ngừng nói lời dễ nghe, cầu xin phụ thân bà ngoại ơi, cô thề, cô sống 20 năm chưa từng có lo lắng như vậy, giống như hận thể mình có thể mọc ra đôi cánh lập tức bay đến trước mặt Thiệu Tuấn.
"Cô nên mua vé đi Đài Trung đi, T7330 đã bắt đầu xét vé rồi, coi như vào phòng đợi được cô cũng không được vào sân ga." Một nhân viên làm việc tốt bụng nói với cô.
Vì vậy Tăng Tĩnh Ngữ lại hấp tấp chạy đi phòng bán vé, may mắn lúc ấy vừa đúng còn có người bán vé, cho nên quá trình mua vé diễn ra thuận lợi nhanh chóng, mua vé xong cô lại như ngựa chạy không ngừng đến phòng chờ.
Tựa như nhân viên làm việc nói, T7330 đã bắt đầu xét vé rồi, lúc cô chạy đến phòng chờ cũng là lúc Thiệu Tuấn đã lên xe, cô lên giọng kêu mấy câu nhưng không ai trả lời, vội vàng lấy điện thoại di động ra vừa gọi điện thoại vừa hướng sân ga đi.
"Tĩnh Ngữ"
"Anh lên xe chưa? Anh ở toa nào, em hiện tại phòng chờ, em tới tìm anh ngay."
"Anh ở toa số 10, em ở đó chờ anh, anh đến chỗ em."
Thiệu Tuấn phản xạ có điều kiện tựa như tên bắn lao người ra ngoài, lúc này hành khách trên hầu như đã lên xe gần đủ, không phải lúc cao điểm, cho nên hành khách cũng không nhiều, đứng ở cửa toa xe, từ xa xa Thiệu Tuấn đã nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ hỏa tốc chạy tới, trên mặt trắng nõn đầy mồ hôi, tóc rơi tán loạn trên trán, phần còn lại bị gió thổi rối bời, quân áo sơ mi xanh nhạt cũng có chút xốc xếch, cả người rất nhếch nhác.
Thế nhưng sự nhếch nhác của cô bây giờ Thiệu Tuấn lại cảm thấy cực kỳ Mỹ Lệ.
"Không phải anh đã nói là không cần phải đến tiễn anh rồi sao?" Thiệu Tuấn vỗ nhẹ sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ giúp cô dễ thở.
Tăng Tĩnh Ngữ sắc mặt trầm xuống, vẫn thở hổn hển như cũ, "Làm sao —- có thể —- không tiễn a, anh... anh chuyến đi này cũng không biết lúc nào thì mới có thể gặp lại, dáng dấp như vậy, sắc đẹp thay cơm , nếu là không tới dặn dò mấy câu thì hồng hạnh xuất tường rồi sao." Tăng Tĩnh Ngữ nửa thật nửa giả mà nói.
Thiệu Tuấn hết sức im lặng chỉ ra sự thật: "Bộ đội đều là nam."
"Hiện tại đồng tính luyến ái còn có thể kết hôn, nam cũng không thể tin. Em phải ấn dấu."
"Hiện tại đồng tính luyến ái còn có thể kết hôn, nam cũng không thể tin. Em phải ấn dấu."
Nói xong, Tăng Tĩnh Ngữ chợt nhón chân lên n