XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

hanh chóng hạ xuống một nụ hôn trên môi Thiệu Tuấn, rồi sau đó hung tợn nói: "Không cho phép hồng hạnh xuất tường."
Thiệu Tuấn chỉ cảm thấy trên môi ấm áp, rồi sau đó có nhanh chóng trở nên lạnh nhạt, mặc dù nụ hôn này rất ngắn, nhưng trong lòng anh cũng không lộ vẻ xúc động, anh lần đầu tiên cảm thấy chia lìa là một chuyện như vậy khó chịu, nhiều năm qua, ngày về không rõ, anh thật không biết Tăng Tĩnh Ngữ có tịch mịch hay không, có đi trên dường mà nhìn ngắm phong cảnh khác hay không (anh này cũng ghen quá nha, sợ chi nhìn trai khác nữa chứ), nhưng vô luận như thế nào, giờ khắc này, anh đều cảm thấy hạnh phúc. Cánh tay dài duỗi ra, đem cô ôm vào trong lòng thật chặt, tràn đầy mùi thơm vị chanh nhẹ nhàng khoan khoái mà cô mang đến cho anh.
Tiếng thúc giục bén nhọn nhân viên tàu vang lên bên tai, Thiệu Tuấn chịu đựng chua xót khắp nơi trong lòng nói với Tăng Tĩnh Ngữ, "Nếu như em hối hận, anh cũng sẽ không trách em." Nói xong liền đi tới cửa toa xe không quay đầu lại.
Tăng Tĩnh Ngữ trong lúc bất chợt nổi điên đuổi theo, mang theo tiếng khóc nức nở, mắng anh: "Khốn kiếp, khốn khiếp, ai nói em sẽ hối hận, ai nói em sẽ hối hận, khốn kiếp. . . . . . . . . . . ."
"Ô ô" xa xa còi hơi ré dài, xe lửa đổi phiên cùng mặt đất ma sát phát ra ồn ào chói tai, Tăng Tĩnh Ngữ bên khóc bên chạy, rốt cuộc thông qua cửa sổ xe nhìn thấy bóng dáng Thiệu Tuấn mạnh mẽ rắn rỏi, đã dùng hết hơi sức toàn thân hướng về phía buồng xe la lên, "Em sẽ tới tìm anh, em nhất định sẽ tìm đến anh."
Trong buồng xe, Thiệu Tuấn ngồi ở chỗ gần cửa sổ cúi đầu, anh căn bản không dám quay đầu đi nhìn cô, anh biết cô khóc, anh nghe đến mắng chửi cùng gào thét của cô, nhưng anh không dám nhìn tới dáng vẻ cô khóc, anh sợ mình sẽ không nỡ để cô ở lại cũng không đành lòng rời đi.
Câu nói sau cùng kia là anh thật lòng, anh yêu cô, nhưng anh không xác định mình có thể cho cô hạnh phúc. Nếu như tương lai một ngày nào đó, người có thể cho cô hạnh phúc xuất hiện, anh nhất định sẽ không trách cô. Mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng anh vẫn biết Tăng Tĩnh Ngữ là một cô gái tốt, nhiệt tình như lửa, cả người tản ra ánh sáng, mặc dù có khi tự luyến, nhưng cô đối với ai cũng tốt, móc tim móc phổi, hơn nữa tính tình lại hoạt bát lại sáng sủa, bộ dạng cũng xinh đẹp, một cô gái tốt như vậy, nhất định sẽ có không ít người theo đuổi cô.
Anh thật đã quên hốc mắt là thế nào ướt , cho đến bên tai truyền tới một giọng nữ thanh thúy : "Cho anh, lau đi.’’
Thiệu Tuấn ngẩng đầu nhìn bên cạnh, chỉ thấy ngồi bên cạnh là một bé gái xem ra mới mười mấy tuổi, cười ngọt ngào với anh, tay phải duỗi tại giữa không trung đưa cho anh khăn giấy.
"Cám ơn." Thiệu Tuấn nhàn nhạt trả lời một câu, nhưng cũng không có nhận khăn giấy của cô.
"Đó là bạn gái của anh hả, hắc hắc, cô ấy rất thích anh."
Nghe vậy, Thiệu Tuấn có chút lộ vẻ xúc động, "Nhưng tôi không biết lúc nào thì mới có thể trở về."
"Cũng đúng, nghe nói làm lính nhiều năm mới có thể về nhà một lần thôi." Tiểu cô nương xem quân trang trên người Thiệu Tuấn một chút rồi nói, "Chẳng qua em cảm thấy cô nhất định sẽ chờ anh ."
Có không? Anh cũng hi vọng, nhưng là, Tĩnh Ngữ anh nên tin tưởng em sao?
Thiệu Tuấn đột nhiên ngẩng đầu hướng ngoài cửa sổ nhìn lại, phong cảnh dọc đường nhanh chóng thoáng qua, sau lưng đã sớm không có bóng dáng cao gầy của Tăng Tĩnh Ngữ, nhưng thế nhưng anh lại cố chấp về phía sau, thật lâu cũng không muốn xoay đầu lại.
Bên kia, Tăng Tĩnh Ngữ rốt cuộc chạy mệt mỏi, đuổi theo không kịp, nhìn chòng chọc vào phương hướng xe lửa rời đi, dần dần, xe lửa càng chạy thì càng xa, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Lệ rơi, mắng đủ rồi, cô đột nhiên nghĩ, nếu Thiệu Tuấn không nghe thấy thì làm thế nào, vì vậy, cầm điện thoại di động lên gừi tin nhắn cho Thiệu Tuấn.
Thứ nhất: Thiệu Tuấn anh khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp ———–
Thứ tư tới cái thứ sáu: thằng chó khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp ———-
Tin thứ bảy: không cho phép vượt tường không cho phép vượt tường không cho phép vượt tường không cho phép vượt tường không cho phép vượt tường ————
Tin thứ tám: em nhất định sẽ đến tìm anh, em nhất định sẽ tìm đến anh, em nhất định sẽ tìm đến anh, em nhất định sẽ tìm đến anh ————-
Tin thứ chín: em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh ————-
Trong buồng xe, Thiệu Tuấn nhìn một cái tiếp một cái kiên nhẫn, trong đầu tưởng tượng thấy Tăng Tĩnh Ngữ nói lời này thì tức đến bộ dáng xù lông , nhìn một chút liền cười.
Cuối cùng, ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, trở về một cái tin tức, bốn chữ: " Anh cũng yêu em."






Thiệu Tuấn đi, cuộc sống Tăng Tĩnh Ngữ lại khôi phục bình tĩnh của ngày xưa. Nhưng lại không như trước, cô bây giờ hoàn toàn đã thoát khỏi cuộc sống đánh đấm không lý tưởng, mỗi ngày đi học nghiêm túc nghe giảng, nghiêm túc làm bài, vừa có chút rỗi rãnh sẽ cùng Trầm Ngôn chạy đến thư viện, trước khi ngủ