pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

a liền bị một ánh mắt trách cứ của mẹ ngăn cản rồi trở về.
Đó là thật lâu trước đây ở trong mộng cô thấy tình cảnh như thế, đã bao nhiêu năm, cô cho là mình quên, không hề khát vọng nữa rồi, nhưng trong lúc lơ đãng, điều từng xa không thể chạm tới trong mộng lại trở thành thật, cô hưng phấn có loại kích động nghĩ thét chói tai, nhưng cuối cùng lại chỉ hóa thành khúc khích, cười khúc khích.
"Chuyện gì buồn cười như vậy?" Tăng Trường Quân vừa lau mồ hôi trên trán bên, hướng người đang cười khúc khích đi tới.
Tâm tình cô hôm nay thật tốt, vui vẻ còn giống như con chim nhỏ, cọ cọ cánh tay ba cô, nói: "Ba, mẹ lần đầu tiên tới thành phố T, chưa quen cuộc sống nơi đây , ba trước mang mẹ ra ngoài đi dạo, chờ con đến ga xe lửa đưa Thiệu Tuấn xong trở lại sau đó ba người chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, cái đó, dì Trương vẫn còn ở bệnh viện sao, buổi chiều chúng ta đi mua chút trái cây, đi bệnh viện thăm dì ấy." Thật ra thì cái cô muốn là mang mẹ cô đi thị uy.
Tăng Trường Quân cúi đầu ý vị sâu xa nhìn cô hưng phấn, ông cảm thấy cô không sẽ có tốt bụng như vậy chủ động đi thăm Trương Tuệ, nhưng. . . . . . . . . . . . Ông lại ngẩng đầu nhìn bóng dáng thon thả mảnh khảnh đang đi tới đi lui trong phòng bếp, sau đó quỷ thần xui khiến nên đồng ý.
Tăng Tĩnh Ngữ rời nhà, sau đó đến tiệm lấy nhẫn, giống như cô đã yêu cầu, trên mặt nhẫn khắc tên hai người, hai đầu là một họa tiết hoa văn, mặt bên trong là "Được gần nhau" , cô nghĩ, đây chính là tín vật đính ước trong truyền thuyết đi, về sau coi như anh không ở người bên cũng có thể thấy vật nhớ người.
Tăng Tĩnh Ngữ đi tới nhà họ Thiẹu thì mới 9h sáng, Thiệu Tuấn đã đem đồ đạc sửa sang xong rồi, mười giờ bốn mươi xe lửa chạy, từ nhà đến trạm xe mất khoảng hai mươi phút, hai người cũng còn hơn nửa giờ để tâm sự.
Trong phòng ngủ, cửa đóng lại thật nhanh, hai người ngồi song song ở trên giường, Tăng Tĩnh Ngữ lấy chiếc nhẫn tinh xảo màu bạc ra đưa cho Thiệu Tuấn, học Mục Sư giọng nói nghiêm túc nói: "Hiện tại, cô dâu chú rễ trao đổi nhẫn."
Nghe vậy, tay Thiệu Tuấn nhận cái hộp dừng tại giữa không trung, nghi ngờ ngẩng đầu nhìn về phía đối diện Tăng Tĩnh Ngữ.
"Ngốc lăng ra đó làm gì nha, chúng ta sớm muộn gì cũng kết hôn, nói trước luyện tập trước một chút cũng tốt."
"Ừ." Thiệu Tuấn hừ nhẹ một tiếng, trong mắt lóng lánh sáng trong ba quang, giờ khắc này, cô chính là cô dâu đẹp nhất của anh, anh sẽ cưng chiều cô, yêu thương cô, bao dung cô, không để cho cô bị một chút tổn thương nào, cố gắng để cho cô có một cuộc sống phú quý sung túc, anh sẽ dùng tánh mạng của mình đi yêu cô.
Anh mỉm cười nhận lấy cái hộp, từ bên trong lấy ra chiếc nhẫn, thận trọng đeo vào ngón vô danh trắng nõn thon dài của cô, nhẹ nhàng ấn lên một nụ hôn ở trên mu bàn tay trắng nõn của cô, Tăng Tĩnh Ngữ hạnh phúc cười, sau đó học động tác của anh thành kính thay anh nói: "Hiện tại, chú rễ có thể hôn tân nương rồi."
Sau đó, cô rất nhẹ nhàng nhắm mắt lại chờ đợi hoàng tử hôn.
Thiệu Tuấn đầu tiên là mang chiếc nhẫn vào tay phải, nhẹ nhàng sờ nhẹ gò má trắng nõn của cô, cô giả bộ trấn định duy trì tư thế nhắm mắt, lông mi cong vút có chút rung rung, tiết lộ tâm tình cô khẩn trương, anh thỏa mãn cười, từ từ nghiêng người hướng môi đỏ mọng của cô hôn lên.
Anh hôn rất cẩn thận, tỉ mỉ tường tận mút vào, liếm láp , thành kính giống như một tín đồ, cô không kiềm hãm được vòng chắc cổ của anh, môi mỏng khẽ mở bướng bỉnh cắn môi dày của anh một cái, anh không chịu yếu thế truy đuổi lên, quét qua hàm răng trắng noãn của cô, một đường công thành đoạt đất.
Bọn họ hôn cực kỳ lâu, lâu đến khi mẹ Thiệu ở bên ngoài gõ cửa còn không bỏ được buông ra, chuyến đi này chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại, một năm, hoặc là hai năm.
Cô vô lại nói: "Anh không đi có được hay không."
Anh á khẩu không trả lời được, chờ đợi là tịch mịch, gian nan , tơ vương là đau thương, khổ sở, nhưng tất cả tất cả đều là không có biện pháp.
Anh nói: "Em hãy học thật tốt, anh ở căn cứ chờ em."
Thiệu Tuấn đi, tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ mất mác một trận, nhưng cực kỳ mau chóng lấy lại tinh thần , bởi vì cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm —- tác hợp ba mẹ cô, đả kích Trương Tuệ.
Ra khỏi trạm xe lửa thì cô gọi điện thoại cho ông đem hỏi địa điểm ăn cơm trưa, ba cô nói mẹ cô muốn tự làm, họ đang ở trong nhà, cũng dặn dò cô về nhà trước, sau đó ba người cùng đi siêu thị, điện thoại vừa tắt, Tăng Tĩnh Ngữ hưng phấn cơ hồ muốn nhảy dựng lên.
Cô nhanh chóng trở về nhà, lúc này ba cô đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Tăng Tĩnh Ngữ hưng phấn chạy đến chỗ bên cạnh ba cô ngồi xuống, như tên trộm, hỏi: "Ba, ba dẫn mẹ con đi nơi nào rồi?"
Tăng Trường Quân tức giận lườm cô một cái nói: "Tại sao đã lớn như thế này rồi mà còn không chín chắn một chú nào vậy." Còn muốn hẹn hò, nhà cửa không lo.
"Nào có!" Tăng Tĩnh Ngữ cau mày kích động phản bác, ngay sau đó lập tức từ trên ghế salon nhảy dựng lên, "Ba không nói con đi hỏi mẹ."
Tăng Trường Quân nhìn Tăng Tĩnh Ngữ bóng lưng nhảy lên, trong lòng không nhị