Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Cưỡng Bức Lính Đặc Biệt

Tác giả: Vô Ngã

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341700

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1700 lượt.

n được than thở, ông ngược lại thật ra rất muốn mang mẹ cô đi ra ngoài nha, nhưng cũng phải cần có sự đồng ý của người ta chứ.
Ông vốn là còn sợ bà sẽ không nói chuyện, doanh trại cũng không đến đi, buổi sáng sau khi ăn cơm xong ông liền nói ra mang bà đi ra ngoài đi dạo, nhưng căn bản người ta không để ý, hơn nữa còn rất là hào phóng, săn sóc nói: "Ông có chuyện thì đi mau lên, không cần theo tôi làm gì." Sau liền một mình đi phòng khách, cho tới bây giờ còn chưa có xuống.
Ông nghĩ, nếu không phải là ông đi lên hỏi bà buổi trưa muốn ăn cái gì đoán chừng vào lúc này bà cũng chưa có cảm giác đói, cũng không biết này vài năm qua bà sống như thế nào, không trách được lại gầy như vậy.
Tăng Tĩnh Ngữ đi tới phòng khách trên lầu, vừa lúc Triệu Tiếc xem xong tác phẩm《Thúc đảy kinh tế》do bộ phận kỹ thuật gởi tới, trong màn ảnh máy vi tính, Triệu Tiếc mặc tây trang đen nhánh, đoan trang xinh đẹp, trên mặt mỉm cười thản nhiên, nói: "Các bạn xem đài, cám ơn quý vị chú ý theo dõi, chương trình đến đây kết thúc, hẹn gặp lại trong chương trình kỳ sau."
Ngay sau đó là phần phụ đề kết thúc, Triệu Tiếc cảm thấy không có vấn đề gì sau đó liền chuẩn bị tắt máy xuống lầu, nhưng không ngờ sau lưng đột ngột vang lên âm thanh người khác, "Người vừa rồi là mẹ sao?"
"Hả?" Triệu Tiếc không hiểu xoay người sang chỗ khác, "Con nói cái gì?"
Lúc này Tăng Tĩnh Ngữ hơi kích động, run run đưa tay chỉ màn ảnh máy vi tính.
"A ~" Triệu Tiếc sáng tỏ cười nói: "Con nói cái đó a, là mẹ, thế nào?"
Tăng Tĩnh Ngữ ngẩn người một chút, ngay sau đó lại lắc đầu mà nói, "Không có gì, mẹ tắt máy nhanh lên một chút, chúng ta cùng đi siêu thị." Nói xong cũng nhanh chóng đi xuống lầu.
Thật ra thì, cô mới vừa rồi là kích động. Người dẫn chương hiện nay coi như là một nghề nghiệp có địa vị xã hội tương đối cao, mặc kệ tiền lương như thế nào, ít nhất mỗi ngày ở trong TV xuất hiện làm cho cô cảm thấy rất rất giỏi. Tuy nói, cô không có xem tiết mục của mẹ cô, vừa rồi chỉ một ít giây, mẹ cô trên màn ảnh khí thế hào phóng thong dong này, cô không lý do tự chủ cảm thấy rất lợi hại.
Chỉ là, cô cũng không nguyện ý để cho Triệu Tiếc biết mình đối bà ngưỡng mộ, tôn sùng, bà từ bỏ mình vài chục năm, trong lòng oán khí còn chưa giảm, trước lúc bà cùng ba quan hệ hòa hảo, vui vẻ sum họp, tuyệt đối không thể biểu hiện quá mức thân cận với bà.
Triệu Tiếc tắt máy vi tính cùng Tăng Tĩnh Ngữ xuống lầu, Tăng Trường Quân ngồi ở dưới lầu chờ , thấy hai xuống tới cũng tắt ti vi chuẩn bị ra cửa.
Hôm nay khí trời rất tốt, bầu trời trong xanh, ánh sáng mặt trời chiếu trên người làm người ta cảm thấy ấm áp, thoải mái như đang đắp chăm lông vịt, Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ rất khó mới có dịp cả nhà ba người cùng chung một chỗ, liền đề nghị đi bộ đến siêu thị, dù sao chỉ có mười phút, cũng không phải là rất xa.
Triệu Tiếc tới nơi này chính là nghĩ bồi thường con gái, đối với lời đề nghị của Tăng Tĩnh Ngữ, dĩ nhiên là gật đầu đồng ý, mà Tăng Trường Quân, đi mười giờ đường cũng không là gì, huống chi chỉ mười phút ngắn ngủi này, tự nhiên cũng là không có ý kiến .
Dọc theo đường đi, Tăng Tĩnh Ngữ rõ ràng lệ thuộc vào ba cô một chút, từ lúc bắt đầu ra cửa liền ôm cánh tay ba cô nói này nói nọ, phần lớn là về bộ đội cùng Thiệu Tuấn , Triệu Tiếc đối với bộ đội không thế nào hiểu rõ, cho nên vẫn không cần đề cập, cho đến khi Tăng Tĩnh Ngữ nhắc tới Thiệu Tuấn, bà mới hiếu kỳ hỏi: "Chính là người con trai ngày hôm qua ư, là bạn trai của con?"
"Ừ." Tăng Tĩnh Ngữ lúc này mới xoay đầu lại nhìn về phía mẹ cô, hỏi ngược lại: "Vậy còn mẹ? Có bạn trai, hay đã kêt hôn chưa." Lời này cô lần trước đã hỏi, nhưng Triệu Tiếc cũng không có ngay mặt trả lời.
Nghe Tăng Tĩnh Ngữ hỏi như thế, Tăng Trường Quân không khỏi căng thẳng trong lòng, vễnh tai nín thở trầm ngâm nghe bên kia trả lời, cũng may, Triệu Tiếc cũng không có do dự bao lâu cũng rất dứt khoát trả lời nói: "Không có, mẹ luôn một thân một mình."
Nghe vậy, Tăng Trường Quân không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó chân mày giản ra nhìn hướng Tăng Tĩnh Ngữ, giọng nói cũng nhẹ nhàng, rất tự nhiên hỏi: "Những năm này bà làm gì?"
Triệu Tiếc hời hợt trả lời, "Đi học mấy năm, sau khi trở lại tiếp tục tại công việc trong Đài Truyền Hình ở Thường Trữ."
"Vậy tại sao mẹ không đến tìm ba và con?" Tăng Tĩnh Ngữ rất là kích động đề cao giọng nói, cô thật sự là không nghĩ ra, nếu mẹ cô không cùng người đàn ông kia ra khỏi nước tại sao quyết tâm muốn ly hôn, hơn nữa nhiều năm như vậy cũng không tới nhìn cô một cái.
Hay là nói bà bị người đàn ồn kia vứt bỏ, cho nên không có mặt mũi tìm đến họ, nghĩ tới đây, cô không khỏi nhíu chặt chân mày, sắc mặt mơ hồ cất giấu lửa giận, hí mắt ý vị sâu xa quay đầu nhìn về phía mẹ cô.
Lúc này Triệu Tiếc vừa lúc xoay đầu lại, trong lòng thình thịch đập mạnh mấy cái, biết cô nghĩ sai, vội vàng giải thích: "Mẹ đã đến đi tìm các người, chỉ là ngày đó vừa đúng ngày ba con xem mắt, mẹ sợ quấy rầy liền đi, hơn nữa hàng năm sinh nhật con, mẹ đều có gửi quà tặng cho con."
Nghe đến đó,