Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
nạnh, ra dáng chị cả, cố gắng dò hỏi ý tứ mẹ cô nói: "Mẹ thì sao? Cps thích có hộ hoa sứ giả thay mẹ xếp hàng trả tiền hay không ?"
Triệu Tiếc biết Tăng Tĩnh Ngữ muốn dò hỏi ý tứ của mình, cũng không vạch trần, tuy nhiên uyển chuyển đem vấn đề của cô đi vòng qua, nói: "Mẹ bình thường không đi dạo siêu thị."
Tăng Tĩnh Ngữ không ngừng cố gắng: "Vậy bình thường mẹ làm những thứ gì?"
Triệu Tiếc thản nhiên cười: "Công việc, một ngày có mười mấy tiếng đều có công việc để làm."
"Bận rộn như vậy sao ?" Tăng Tĩnh Ngữ oán trách tựa như nói thầm một câu, công việc ba điên cuồng, công việc của mẹ cũng điên cuồng như thế, không có thời gian hẹn hò, cũng không có thời gian xem phim, này JQ thế nào mà có thể xảy ra được chứ, cô đột nhiên cảm thấy cái vấn đề này bị thật làm tổn thương não của cô nhiều quá, chẳng lẽ thật sự phải dùng đến chiêu gạo sống nấu thành cơm chín sao?
Đối với việc ‘cưa cẩm’ của ba cô, thật sự là làm cho người ta không dám khen tặng, cô thật vất vả thay ông tạo cơ hội thế giới hai người cũng bị ông lãng phí, buổi sáng lại để người ta (mẹ của cô) ở phòng khách một mình, lúc mua thức ăn quá đáng hơn, cô len lén đi theo phía sau hai người quan sát nửa buổi cũng không thấy ba cô chủ động tiến lên nói một câu, một đường ngây ngốc đi theo phía sau người ta, cái mông cái rắm cũng không phóng một cái, thật không có tiền đồ.
Đối với việc ‘cưa cẩm’ của ba cô, thật sự là làm cho người ta không dám khen tặng, cô thật vất vả thay ông tạo cơ hội thế giới hai người cũng bị ông lãng phí, buổi sáng lại để người ta (mẹ của cô) ở phòng khách một mình, lúc mua thức ăn quá đáng hơn, cô len lén đi theo phía sau hai người quan sát nửa buổi cũng không thấy ba cô chủ động tiến lên nói một câu, một đường ngây ngốc đi theo phía sau người ta, cái mông cái rắm cũng không phóng một cái, thật không có tiền đồ.
Trên đường trở về Tăng Tĩnh Ngữ một mực suy nghĩ như thế nào mới có thể tạo cơ hội xảy ra gia tình cho ba mẹ cô, trải qua này nửa ngày chung đụng, cô thật sâu hiểu rõ, nếu chỉ trông cậy vào ba cô thì đoán chừng đời này cũng không giải quyết được cô mẹ, thế giới hai người trực tiếp không được, xem ra chỉ có thể chọn lựa chính sách gián tiếp mà thôi.
Cái gọi là chính sách gián tiếp là vốn chỉ có thế giới hai người nhưng lại có thêm một cái bòng đèn, làm kì đà cản mũi, dĩ nhiên, cái kỳ đà cản mũi này là do Tăng Tĩnh Ngữ tự mình đảm đương, cô là muốn như vậy, nếu hai người đơn độc ở chung một chỗ nói chuyện ngượng ngùng, vậy dứt khoát do cô tới gợi chuyện tốt lắm, một lát cô hỏi mẹ một chút tình trạng gần đây, một lát yêu cầu bà nói một chút ý kiến của mình về cái gì, cũng không đến nỗi tẻ ngắt, ít nhất cô đã cố gắng hết sức để cho không khí nói chuyện được tốt hơn, để cho hai người trò chuyện được dễ dàng hơn.
Chính sách của Tăng Tĩnh Ngữ cũng rất có hiệu quả, và hiệu quả lại rất nhanh, trong phòng bếp, Tăng Trường Quân đứng ở bồn rửa bên cạnh rửa rau, mà cô thì đứng ở trước kệ bếp cầm dao cắt thái rau dưa, còn Triệu Tiếc thì lấy gạo nấu cơm.
Lúc vào cửa Tăng Tĩnh Ngữ nói: "Con lớn như vậy, nhưng lúc có mẹ bên cạnh thì ba lại đi vắng, còn lúc có ba bên mình thì mẹ lại không ở bên con nữa, hôm nay thật vất vả mới có ba lại có mẹ, cơ hội khó có được, cho nên ba người chúng ta cùng nhau nấu cơm, mặc kệ tương lai như thế nào, ít nhất để cho con có được một cái kỷ niệm thật tốt ."
Lời nói đủ tuyệt tình, lấy lui làm tiến, nhắm trúng mục tiêu, có mẹ không có ba, có ba không có mẹ, thật sự rất đáng thương, cho dù là người khác nghe cũng không nhịn được đồng tình tâm tràn lan, huống chi là làm ba mẹ, Triệu Tiếc cùng Tăng Trường Quân, cô thông minh lợi dụng ba mẹ đối với cô cảm thấy áy náy liền nói ra điều kiện, đừng nói là cùng nhau nấu cơm, đoán chừng chuyện quá hơn hai người kia cũng phải đồng ý.
"Mẹ, nhất định là có không ít người đuổi theo mẹ đi? Hay là mẹ chưa gặp phải người thích hợp." Tăng Tĩnh Ngữ vừa cầm dao giả khuông giả thức (giả bộ) cắt thái, nhìn về phía ba cô đang rửa cà chua mà hoa tay múa chân, còn vừa không quên thay ba cô thăm dò quân tình.
Triệu Tiếc lúc này đã nấu xong cơm, lại nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ giơ dao lên cao, chuẩn bị ‘khai đao’, tư thế cường hãn mạnh mẽ làm Triệu Tiếc bị dọa sợ, chỉ sợ cô đem đầu ngón tay mình chặt, vội bước tới đoạt lấy dao trong tay cô, nói: "Con qua một bên đứng đi, để mẹ cắt."
"Nha." Tăng Tĩnh Ngữ nghe lời đưa con dao cho mẹ cô, mục đích của cô muốn chế tạo tình cảm cho cha mẹ cô, cắt đồ ăn cũng chỉ là làm dáng một chút mà thôi, cho nên cô cũng không so đo.
Không cắt đồ ăn, cô lại đi tới giúp ba cô rửa rau, chỉ thấy cô đụng đụng cánh tay Tăng Quân, giống như đang nói việc nhà câu được câu không trò chuyện cùng ba cô: "Ba, ba có cảm thấy mẹ không một chút nào là giống người đã 40 tuổi rồi hay không, lại nói dì Trương Tuệ mạnh khỏe giống như là 35 đi, con cảm thấy mẹ còn trẻ hơn dì ấy."
"À? . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . A, là xem ra tuổi rất trẻ ." Tăng Trường Quân còn đắm chìm trong vấn đề của mình nên những gì Tăng Tĩnh Ngữ vừa