Tác giả: Vô Ngã
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô ba không hẹn mà cùng dừng bước lại, mặt cô kinh ngạc hỏi ngược lại: "Quà tặng gì, con cho tới bây giờ cũng không có nhận được."
Nghe đến đó, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cô ba không hẹn mà cùng dừng bước lại, mặt cô kinh ngạc hỏi ngược lại: "Quà tặng gì, con cho tới bây giờ cũng không có nhận được."
Mà một bên Tăng Trường Quân trong lòng không khỏi chột dạ, bà nhìn thấy ông xem mắt. . . Xem mắt a! ! ! ! ! ! ! Thì ra là, là mình đem bà tức giận bỏ đi. Ông ảo não, ông hối hận, nhưng ảo não hối hận thì có ích lợi gì, chỉ là cũng may bà vẫn còn độc thân.
Thì ra là mẹ còn quan tâm đến cô! Nghe được mẹ cô nói như vậy, sắc mặt Tăng Tĩnh Ngữ trong nháy mắt nhu hòa rất nhiều, ngay tiếp theo giọng nói chuyện cũng thân thiện , cô nói: "Có thể là bởi vì chúng ta dọn nhà cho nên không có nhận được thôi." Sau khi ba cô đón cô đi, năm thứ hai liền bị điều đi chỗ khác rồi, cho nên không nhận được quà tặng cũng là chuyện rất bình thường .
Lại nói, ba người ở giữa không khí lập tức hài hòa , Tăng Tĩnh Ngữ cũng không có biểu hiện mặt địch ý đối với mẹ cô nữa, thậm chí nghĩ tới hình ảnh mới vừa rồi trên màn ảnh máy vi tính, còn chủ động xoay người lại lôi kéo cánh tay mẹ cô hỏi: "Vậy bây giờ mẹ làm việc ở Đài Truyền Hình sao?"
Triệu Tiếc tay trái đặt lên mu bàn tay Tăng Tĩnh Ngữ, dịu dàng cười nói: "Xem như là thế đi."
Hai người cứ như vậy tay dắt tay vừa đi vừa nói một đường, Tăng Trường Quân cũng không nói chen vào, chỉ là an tĩnh nghe, thuận tiện nghĩ, làm người dẫn chương trình, tìm một chút quan hệ có thể điều đến đây đi.
Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ muốn cho ba mẹ cô có không gian riêng, vừa vào siêu thị, tựa như ngựa hoang thoát cương hướng khu thực phẩm chạy như điên, lúc gần đi vẫn không quên đối với hai người sau lưng dặn dò: "Con đi mua đồ ăn vặt, hai người dạo đi, nhớ mua nhiều một chút, một tiếng sau con lại tới tìm các ngươi." Nói xong liền giống như một cơn gió chạy ra, lưu lại cửa hai người hai mặt nhìn nhau lúng túng không biết nên nói cái gì cho phải.
Triệu Tiếc mở miệng trước nói "Đi thôi." mới phá vỡ lúng túng trường hợp trước mắt, hai người đầu tiên là đi khu rau dưa, Triệu Tiếc rất thành thạo chọn rau dưa, Tăng Trường Quân không biết việc này, chỉ là an tĩnh đi theo phía sau nhìn bà, bà cầm một bó cải thìa cùng mấy quả cà chua bỏ vào xe mua hàng, sau lại quay đầu nhìn về phía Tăng Trường Quân sau lưng hỏi: "Ông thích ăn cái gì, có cái gì không ăn được không?"
Tăng Trường Quân nghe vậy sững sờ, rất tùy ý nói: "Bà cứ xem rồi mua đi, tôi cùng Tĩnh Ngữ đều không kiêng ăn." Thật ra thì ông thích ăn nhất là thịt, năm đó mỗi lần từ bộ đội trở lại bà đều làm đầy một bàn thịt, kho tàu, hấp , chiên đa dạng chồng chất, nhưng hôm nay, tự nhiên mặt ngay cả ông thích ăn cái gì thậm đã chí quên rồi. Chỉ là, ông cũng không có biểu hiện mất mác trên mặt, như cũ là dáng vẻ bình tĩnh ung dung kia, chỉ là trong lòng lại cảm thấy khổ sở khác thường.
Triệu Tiếc thấy ông như thế nói nhếch miệng mỉm cười bày tỏ nghe được, xoay người sang chỗ khác vẫn không khỏi âm trầm mặt. Yêu người nhiều năm như vậy, làm sao có thể nói quên là quên, ông yêu thích, ông mờ ám, ông đang có tất cả, đã sớm thật sâu khắc vào trong trí nhớ của bà, muốn quên cũng không thể quên được, vậy mà, không quên được có thể như thế nào, ông đã muốn kết hôn người, tự ái của bà, kiêu ngạo của bà không cho phép mình ra vẻ một quyến luyến, thậm chí mới vừa rồi câu khách sáo kia "Ông thích ăn cái gì" nhưng mà cũng chỉ là giấu đầu lòi đuôi quảng cáo rùm beng của mình thanh cao thôi.
Hai người một đường không nói ở các khu vực trằn trọc, Tăng Trường Quân đẩy xe mua hàng đi theo sau lưng Triệu Tiếc, cho dù là không nói câu nào vẫn như cũ cảm thấy lòng tràn đầy vui mừng, thời gian một tiếng mau giống như mấy phút, thoáng một cái liền đã qua rồi.
Quầy thu tiền, Tăng Tĩnh Ngữ trong tay nâng một đống lớn đồ ăn vặt thật sớm ở đó xếp hàng rồi, thấy Triệu Tiếc cùng Tăng Trường Quân tới, đưa cánh tay hướng nơi xa quơ múa, giọng nói to rõ : "Nơi này, nơi này."
Triệu Tiếc cùng Tăng Quân cười một tiếng, hướng Tăng Tĩnh Ngữ đi tới. Tăng Tĩnh Ngữ xếp hàng một lát, cũng đã ở giữa hàng rồi, vậy mà cô kích động hơi quá, vừa nhìn thấy ba mẹ cô tới đây, lập tức hả hê quên hết hướng họ chạy nhanh tới, một tia ý thức đem đồ trong tay toàn bộ ném vào xe mua hàng, hoàn toàn quên sau khi ra ngoài là phải đứng xếp hàng lại lần nữa.
Tăng Trường Quân cau mày nhìn động tác của cô, rất là không hiểu: "Cũng sắp đến phiên con rồi, con còn chạy đến làm gì?"
Tăng Tĩnh Ngữ quay đầu lại liếc nhìn hàng ngũ thật dài sau lưng, rất thành thực mà nói: "Đến phiên con cũng vô dụng, con không có tiền."
Con không có tiền không phải còn có ba sao? Tăng Trường Quân rất muốn nói đến luc con trả tiền ba trả giùm con là được, còn không đợi ông mở miệng, người nào đó đã lôi kéo Triệu Tiếc rời đi.
"Con cảm thấy đi siêu thị có người đặc biệt thay con xếp hàng trả tiền rất sảng khoái." lời vừa nói, Tăng Tĩnh Ngữ, tay phải khoác lên trên vai Triệu Tiếc, tay trái chống