Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
g người cô.
Vả người vô lực, mềm nhũng, không nhúc nhích, Dịch Nam Phong áp mặt vào cổ cô, run rẩy, Giản Lân Nhi có thẻ cảm nhận được dòng nước ấm nóng đang phun trào trong người cô.
Dịch Nam Phong thở hồng hộc, sau đó rút cự vật ra khỏi người cô, để cho cô ngồi lên đùi anh, nhắm mắt lại, cảm nhận dòng dung dịch nóng ấm chảy ra từ huyệt động của cô lên đùi anh.
Hai người thở gấp gáp, thở hồng hộc, trận này quá sức mãnh liệt, mặc dù cơ thể đã trải qua huấn luyện cường độ cao, nhưng Giản Lân Nhi vẫn thấy mệt muốn chết đi.
Cảm giác được anh đang xoay người, Giản Lân Nhi trợn mắt, nhìn thấy anh cầm ra một bịch nhỏ.
(Rika: trời ơi, khi edit và beta chương này là đang đói bụng, 5 giờ chiều, a a a)
Cuồng Nhiệt (18+)
Hoàng hôn dần dần khép lại, tiếng ồn ào náo dộng ban ngày dần tan biến, bốn phía bắt đầu yên tĩnh, xa xa, sóng biển bị gió đêm trêu chọc, từng đợt từng đợt tấp vào bờ tạo nên một khác nhạc êm ả, đêm tối, ánh trăng lên cao.
Tại trực thăng.
Quần áo rơi tùy ý, trong không khí có một mùi vị đặc biệt, zoom lên, nhìn gần sẽ thấy, một cái đầu tóc ngắn đã ướt đẫm mồ hôi, đen bóng, Giản Lân Nhi thấp giọng than, rên, làm mau, thần kinh hưng phấn, nhanh, nhanh lên. Giản Lân Nhi cảm thấy phía dưới của mình bắt đầu sưng, đau.
Lúc này, hai người nằm dưới sàn cabin trực thăng, Giản Lân Nhi nghiêng người, một chân đặt trên vai Dịch Nam Phong, hai người hình thành tư thế hình chữ thập.
Giản Lân Nhi đau khổ một hồi liền khôi phục lại sự phẫn nộ, hiện tại là như thế nào a? Chạy một đường thật xa đến đây, tiêu hao nhiều tinh lực như vậy, làm xong liền muốn phủi mông đi sao?
“Sao anh lại tới đây?”
“Ông nội kêu anh đến xem em như thế nào?”
Giản Lân Nhi không nói lời nào, ông nội cô mà bảo anh đi làm chuyện này ư? Kỳ thật là Dịch Nam Phong đã nói với Giản Chính bảo Giản Khiêm Hải lấy lý do công việc nên tới đây, trực thăng này là của anh, bởi vì anh ngại trực thăng quân dụng có tốc độ quá chậm.
Lúc trước tưởng tượng ra nơi mà cô đã sống trong một năm nay, từ lúc cô đi, anh chỉ biết cô thích ứng với nơi này khá nhanh, giờ nhìn thấy cô như thế này, anh nhẹ thở ra một hơi, đồng thời thấy mất mát trong lòng, bởi vì anh không được nhìn thấy cô tiến bộ từng ngày, mà huấn luyện nơi này rất khắc nghiệt, nghe Tô Kham nói lại, anh cảm thấy một phần tự hào, một phần mất mát.
Giản Lân Nhi rất muốn hỏi một câu, hiện tại là cái tình huống gì a, vừa thấy mặt liền như vậy, nhưng cô nghe được trong lời nói của anh có sự thương tâm, thật là quái lạ.
Ở “Xích Luyện” một thời gian, Giản Lân Nhi đã có những biến đổi không hề nhỏ, nếu là trước kia, cô không dễ dàng gì phát hiện được tâm tình của Dịch Nam Phong.
“Thời gian vừa rồi chắc anh cũng có nhiều người lắm nhỉ?”
Nghe những lời này, trên mặt Dịch Nam Phong biểu hiện sự phức tạp, im lặng một lúc rồi nói “Không có”
“Vậy có ai đã đụng tới nơi này?” Cánh tay nhỏ bé đi xuống phái dưới, nắm nắm, kéo kéo cái vật đã khôi phục hiện trạng vốn có.
Khóe miệng Dịch Nam Phong câu lên “Không có, trừ tay phải của em ra thì chẳng có ai!”
Vì thế, Giản Lân Nhi chẳng thèm so đo nữa, cứ như vậy đi, không hỏi nữa, cô ngồi xuống nhặt lại quần áo của mình, lộn mặt trái sang phải, chỉ cần hai từ “Không có” này là tốt rồi, trước kia có mấy cô gái cứ quấn lấy anh, dù sao hiện giờ cô cũng đi xa, cho nên…
Ánh mắt Dịch Nam Phong ấm lại, buổi chiều khi Giản Lân Nhi nhìn thấy anh trên mặt chỉ có sự khiếp sợ mà không có sự vui sướng, Dịch Nam Phong còn tưởng rằng cô đã quên anh, nhưng lại đâu biết đó là biểu hiện vui sướng tột độ của cô.
Lúc này thấy cô đặt ra câu hỏi, Dịch Nam Phong vốn định rèn sắt khi còn nóng, hỏi cô lấy thân phận gì mà hỏi anh, nhưng lại sợ cô hiểu nhầm, cho nên anh chỉ nói với cô hai chữ, không vội, chuyện gì đến sẽ đến, anh có thời gian, huống chi anh một lòng chỉ hướng về cô mà thôi.
Rốt cuộc bỏ tâm tư sang một bên, áp chế các loại ý tưởng, Giản Lân Nhi bỗng cảm thấy lạnh, hơn nữa còn đói bụng.
Vì thế, lúc này không còn bộ dáng của một chiến sĩ được Ngưu Bảo Nhi huấn luyện trong một năm qua, mà lại khôi phục bộ dáng một tiểu cô nương bị Dịch Nam Phong nuông chiều.
“Đói bụng” Ngẩng đầu nhìn Dịch Nam Phong, nhìn đến cái cằm khêu gợi kia, cô liền há mồm cắn một phát.
“Tê…” Một phát cắn này, lực đạo cũng không nhẹ, bao nhiêu phẫn uất cô đều dồn vào dây. Dịch Nam Phong hít một ngụm khí lạnh, đồng thời đưa tay lên vỗ một cái vào mông cô, Giản Lân Nhi đang muốn cắn thêm phát nữa liền ngưng lại.
“Sao anh lại đánh em, em trước kia đã chết rồi” Giản Lân Nhi huých khủy tay vào hông anh, kỳ thật, đối với Dịch Nam Phong, anh có thể nuông chiều con người trước kia của cô, nhưng bây giờ cô lại làm nũng với anh, anh cũng không biết làm gì được, cơ bản điều này đã là thói quen thâm căn cố đế mất tiu rồi.
* Thâm căn cố đế: đã ăn rất sâu, ảnh hưởng rất nặng nên khó có thể thay đổi.
Anh nhíu mi lại “Em vừa nói cái gì?”
Giản Lân Nhi khó hiểu, lập lại lờ