Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341854
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.
ức đi theo, chờ Giản Lân Nhi đi ra.
Anh ra ngoài, ngồi vào xe, đợi cô đi ra, nhưng đợi hoài mà không thấy.
Nguyên nhân là do Giản Lân Nhi nghe Giản Khiêm Trạch nói chuyện này, nghĩ có phải là do tác động của buổi diễn thuyết hôm nay không, bởi vì Đại hội hôm nay có nội dung chính đó là “Xu hướng phát triển toàn diện của Quân đội”. Cho nên sau khi đi toilet về lại chỗ ngồi, cô cảm thấy vẫn có chút không tin tưởng.
Rốt cục cũng có năm ba nhóm người đi ra , một đám dừng ở bên ngoài xe rồi chạy đi, Dịch Nam Phong nhìn chằm chằm vào cửa ra vào, rốt cục cũng thấy Giản Lân Nhi cùng Giản Khiêm Trạch sóng vai đi ra , đưa tay nhấn nhấn kèn xe, Giản Khiêm Trạch nhìn một chút rồi chạy nhanh tới chỗ Lân nhi, đằng sau có vài vị đại lãnh đạo, ra vẻ là tụ tập bàn chuyện.
“Đại ca, xin chào.”
Dịch Nam Phong không nói lời nào, đợi một thời gian dài như vậy, ai có thể có tâm tình tốt được. Huống hồ Dịch Nam Phong còn đang tức giận,vì Giản Lân Nhi đến Bắc Kinh , thế nhưng không nói với mình, làm cho anh không nhận được tin tức gì, anh cảm thấy thực là khó chịu.
Giản Khiêm Trạch thức thời không nói nữa, Giản Lân Nhi đi lên phía trước, bởi vì cô thấy mặt Dịch Nam Phong thật là đen. Vì thế Giản Khiêm Trạch liền mau chóng lên xe.
Vừa mới rẽ qua con đường ở phía tây hội trường, Dịch Nam Phong tìm vị trí dừng xe “Lão Nhị, đi xuống.”
“Gì, mình đi cái gì về đây?”
Dịch Nam Phong chuyển ánh mắt qua Giản Khiêm Trạch làm cho anh tự động đầu hàng “Tốt tốt, mình xuống.”
Giản Khiêm Trạch đi xuống, xe “Sưu” một tiếng liền chạy đi, Dịch Nam Phong điều khiển xe chạy về hướng biệt thự của mình.
Tử Ngọc sơn trang, phong cảnh hữu tình, là nơi mà người giàu có tụ tập ở đây, các biệt thự cách nhau rất xa.
Xe dừng thật lâu mà người trong xe đều không có ý định xuống xe
“Dịch Nam Phong?” Cuối cùng vẫn là Giản Lân Nhi mở miệng .
Dịch Nam Phong không nói, Giản Lân Nhi cắn cắn môi, xuống xe , mở cửa xe của Dịch Nam Phong, nói “Anh tới Hải Nam “
Con ngươi đen của anh híp lại, nhìn Giản Lân Nhi một cái rồi nói “Vì sao không nói với anh?”
Cô chủ động đưa tay ra với Dịch Nam Phong “Đi quá mau ,em lại không mang điện thoại, cho nên không kịp nói với anh .” Giản Lân Nhi biết Dịch Nam Phong từ Bắc Kinh đến Hải Nam rồi lại từ Hải Nam trở về Bắc Kinh, còn chờ mình , tuy rằng cô vô tâm vô phế (không tim không phổi), nhưng cũng bắt đầu đau lòng cho Dịch Nam Phong. Thời gian dài không gặp, nhìn anh gầy không ít.
Đầu đội mũ, nhìn gương mặt cô càng nhỏ nhắn, lúc này biểu hiện trên mặt thực ngoan ngoãn, mở miệng giải thích với anh, tức giận trong lòng Dịch Nam Phong vơi đi không ít, nhưng sắc mặt vẫn không tốt lắm.
Trừng Phạt (18+)
Trên mặt Dịch Nam Phong không có chút biến hóa gì cả, Giản Lân Nhi lặng lẽ thở dài, không biết anh chàng này có phải đang muốn cô đến dỗ dành một chút hay không đây?
Cô dường như đoán ra phàm là đàn ông thì hình dáng đều có phần giống nhau, ngây thơ, kiểu gì người có quyền quyết định vẫn là họ.
Giống như lần kia vậy.
Lần trước Dịch Nam Phong thấy Giản Lân Nhi huấn luyện vất vả như vậy, mỗi lần đến đều mang theo những loại thuốc tốt nhất, yêu cầu Lân nhi cầm lại nhưng cô gái này lại nghĩ những người khác huấn luyện còn không cần dùng mà mình lại dùng thì không được, vì vậy trong giai đoạn huấn luyện cô kiên quyết muốn tự khẳng định mình, không cần dùng những bình thuốc kia của Dịch Nam Phong. Dịch Nam Phong sau khi biết chuyện mặt không có chút thay đổi nhưng ánh mắt thì tối sầm lại.
Giản Lân Nhi không nói lời nào, có lẽ những điều Hầu Tranh nói là sự thật, người như Dịch Nam Phong có thể bỏ ra nhiều tâm tư như thế trong chuyện tình cảm, cô bị thương anh liền chạy ngay tới bên cạnh đưa cô đi vật lý trị liệu, tuy mỗi lần cùng nhau đều tỏ ra vô cùng cầm thú nhưng sau đó vẫn tận tình chăm sóc cô. Nhưng là cô vẫn không hiểu vì sao, anh có nhiều đối tượng như thế, tại sao lại tự mình tình nguyện đi hầu hạ người khác cơ chứ.
Nhưng là mỗi lần cô muốn hỏi, khuôn mặt Dịch Nam Phong đều không một chút thay đổi, lời nói đến miệng lại không thể thốt ra được, có vài thứ Giản Lân Nhi cũng không thể tự nói ra được, vừa có chút xác định tình cảm của anh thì anh lại nhanh chóng thay đổi làm cho cô cảm thấy như trong chuyện này chỉ có chính mình tự đa tình, vì thế, vài lần sau cô liền cho là bình thường, hàng tháng anh đến thăm cô một lần chỉ là chuyện bình thường.
Giản Lân Nhi không biết mỗi lần sắc mặt Dịch Nam Phong không tốt liền tỏ ra biểu tình chớ có lại gần, như thế cô liền khẳng định cô đã nói gì chọc tức đến anh hoặc là làm sai chuyện gì đó.
Con gái là thế, mỗi khi đã quyết định chuyện gì liền cứ khăng khăng cho là như thế, mặc kệ cho người ta có làm gì đi chăng nữa thì cũng phải muốn nghe chính miệng họ nói là yêu hay không yêu thì mới tin được.
Bàn tay nhỏ bé ở trong tay Dịch Nam Phong, ngón tay anh không giống ngón tay của mọi người, rất dài, rất đẹp.
“Được rồi, là em sai rồi, không nói với an