Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
hịt hồng của cô liên tục co bóp, dòng nước trắng chảy ra được ánh sáng chiếu vào lóng lánh, nơi đó của cô thật khít.
Nhịn không được, anh đưa tay xoa nơi phía trước huyệt động của cô, thậm chí còn đùa nghịch cánh rừng rậm của cô nữa chứ. Càng như thế, anh càng kích thích, ra vào thật nhah trong người cô, chạm tới tầng sâu nhất, một dòng dịch nóng liền được phóng thích ra ngoài.
“A… … !!” Tiếng thét chói tai, thân thể cứng đờ, toàn thân Giản Lân Nhi nổi lên màu hồng, từng lỗ chân lông toát ra mồ hôi.
Dịch Nam Phong nắm chặt mông cô,tiểu nữ nhân nhà anh phản ứng quá mạnh mẽ, chỉ mới khai phá cô có một năm, mà cô đã mang đến cho anh thật nhiều bất ngờ.
“A…em chịu không nổi, anh…” Lời nói đứt quãng, mang theo hơi thở dồn dập, trong mắt Giản Lân Nhi mờ mịt hơi nước.
Mắt thấy cánh thịt hồng của cô còn ôm chặt lấy anh, nhịn, Dịch Nam Phong cắn răng, đặt cô xuống, mông vừa đặt xuống giường, cô liền la rên rỉ, tiếng rên ngay bên cạnh tai anh, làm cho anh bị kích thích, thế là… anh tiếp tục tấn công.
Động tác mạnh, nhịp điệu nhanh, ban đầu Lân nhi còn chưa cởi quần lót, thế nên động tác ra vào của anh, mang theo một phần vải quần, tiến ra tiến vào, ma sát vào trong da thịt, cảm giác thô ráp nhưng sung sướng, Giản Lân Nhi rên rỉ, như muốn tắt cả giọng.
Rốt cuộc, Dịch Nam Phong cũng đã giải phóng được bản thân mình, anh tiến vào mạnh một cái, sau đó nhẹ nhàng đi ra. Giữa hai chân cô, vẫn còn dòng nước dinh dính, huyệt động mở rộng, bên trong còn có dòng nước trăng trắng chảy ra.
Còn chưa nhìn kỹ, ánh mắt liền nheo lại, nhìn rất dọa người, sau đó anh đưa tay cởi quần lót cho cô, thấy cô mệt mỏi, anh nằm xuống giường, ôm lấy thân thể cô vào lòng.
(Rika: ôi trời ơi, H ơi là H, thiệt là khổ quá đi thôi, làm mà chấm chấm mồ hôi, Phong ca cầm thú quá a…)
Về Thăm Nhà
Mở to mắt, đập vào mắt cô là một làn da màu đồng, trên chop mũi ngửi được mùi hương quen thuộc, trên lưng là một bàn tay to, trong tay cô còn đang nắm thứ gì đó, tình cảnh này rất quen thuộc, mỗi lần Dịch Nam Phong đến thì cả hai người đều đại chiến cả một đêm, sau khi thức dậy là cảnh này đây.
Ánh mắt nhìn vào chỗ ướt át trên xương quai xanh của Dịch Nam Phong, Giản Lân Nhi chợt nghĩ, đại chiến đã qua, hai người còn chưa ăn cơm chiều. Phần hạ thân co rút, cô có cảm giác nơi đó dường như sưng đỏ lên.
Giản Lân Nhi chưa khẳng định là mình có muốn đi Venezuela không, nói ra chuyện này là vì lúc đó cô và Dịch Nam Phong còn đang có mâu thuẫn hoặc cũng là do ánh mắt của Dịch Nam Phong quá nóng. Tóm lại, Giản Lân nhi thử thăm dò anh hay làm gì thì người đàn ông này này đều có những lời nói vô cùng ám muội. Tất nhiên, đó không phải là phản ứng như ngày hôm qua, thậm chí giọng nói cũng không hề có sự thay đổi gì.
Giản Lân Nhi nhắm mắt lại, bởi vì cô cảm giác Dịch Nam Phong giật mình. Tạm thời không muốn đối mặt với Dịch Nam Phong, không biết người kia coi mình là gì, người làm ấm giường, người tình, người yêu?
“Ân, cậu đưa ông nội về đại viện trước đi, chúng mình lập tức sẽ đi qua đó”. Dịch Nam Phong vốn nghĩ Giản Chính biết Giản Lân Nhi đến thành phố nhưng không về nhà mà lại đến chỗ anh thì nhất định sẽ có tức giận.
Giản Chính cũng đang thật là phiền não, cháu gái cố ý vào quân đội cũng đã quá lắm rồi vậy mà lại còn đi “Xích Luyện”. Ông cho tới bây giờ cũng không hi vọng một cô gái như Giản Lân Nhi có thể làm nên được chuyện lớn gì. Bản thân Giản Chính đối với việc Giản Lân Nhi cố ý đi Hải Nam trong lòng đã bực bội, nhưng vẫn không địch lại được với cô cháu gái cố chấp này. “ Xích Luyện” vốn là nơi đặc thù, người bình thường căn bản sẽ không thấy được, lần trước khi Giản Khiêm Hải đi vẫn là do Dịch Nam Phong làm thủ tục, cho nên lần này Giản Chính muốn đi Hải Nam nhìn xem cháu gái của mình nhưng lại không được.
Thoáng cái đã hai năm trôi qua, thân thể ông cũng đã không tốt như trước nữa, Giản Chính còn nghĩ trước khi chết cũng không được gặp mặt cháu gái mình một lần quá. Hôm nay, buổi sáng lúc rời giường bỗng bắt gặp Giản Khiêm Trạch ở nhà, bèn hỏi “ Cháu trai, tại sao lại về nhà?”
“À, cháu mở một bữa tiệc nhỏtẩy trần cho Lân nhi?” Giản Khiêm Trạch đầu óc đơn giản, anh đang nghĩ tới tiểu công chúa, anh còn chưa biết là ông nội chưa nhận được tin Lân nhi đã về.
Giản Chính vừa nghe thế, bèn giật mình “ Lân nhi đã trở lại? Hiện tại nó đang ở đâu?”
Giản Khiêm Trạch vừa nghe ông nội hỏi bèn nghĩ hỏng rồi, trong lúc vô tình nói ra điều không nên nói, thấy tình hình không được tốt vội vàng kiếm cớ rút lui “ Mẹ con làm điểm tâm muốn con nhanh trở về ăn điểm tâm.”
“Đứng lại!” Giọng nói phát ra khiến Giảm Khiêm Trạch âm thầm cảm thấy có mười phần nguy hiểm, anh nào dám đi đâu nửa bước, đành phải đứng lại đợi ông tra hỏi.
“ LânnNhi đâu?”
“ A, ông nội a, đợi lát nữa con đem Lân nhi về thăm ông?” Nhìn mặt Giản Chính tức giận bắt đầu đỏ lên, Giản Khiêm Trạch vội vã nói thêm “ Lân lhi do đại ca đem đi, hiện tại con cũng không biết em ấy