Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.
đang ở đâu.”
“ Thật là muốn làm phản, chúng nó còn không biết lấy nửa điểm quy củ!”. Giản Chính tức giận, ngực phập phồng quát lên. Giản Khiêm Trạch nhìn thấy ông nội như thế vội vàng chạy tới giúp ông nội xoa bóp.
“Đi, gọi tài xế tới đây”. Giản Chính biết nơi ở của Dịch Nam Phong nhưng khi đến nơi bảo vệ chỗ đó lại không cho ông đi vào. Lúc này, Giản Khiêm Trạch mới cấp tốc gọi điện thoại cho Dịch Nam Phong.
Nhận xong điện thoại của Giản Khiêm Trạch, Dịch Nam Phong từ trong phòng tắm đi ra, hướng cô gái còn đang cuốn trong chăn nói “ Lân Nhi? Rời giường!”
Giản Lân Nhi nằm im, che đầu muốn giả vờ ngủ. Thấy thế, Dịch Nam Phong tiến đến giường, bàn tay cho vào trong chăn vuốt tấm lưng bóng loáng của cô. Lúc này, Giản Lân Nhi mới hét lên “ Không được đụng vào em, tay lạnh muốn chết”.
Lồng ngực chấn động, không ngờ cô lại có thái độ thế này, Dịch Nam Phong nở nụ cười, bàn tay di chuyển ra phạm vi rộng hơn, sau đó tung ra một câu nói “ Rời giường, ông nội đang chờ ở dưới.”
“ Á” Giản Lân Nhi xốc chăn lên, cô đã trở lại nhưng còn chưa đi thăm ông nội, đây quả là điều không nên. Tất cả đều là do Dịch Nam Phong này làm hại mà.
Cô bèn vội vội vàng vàng xuống giường “ Anh nhanh đi tìm quần áo cho em, nhanh đi.” Nhìn thấy Dịch Nam Phong còn đang ung dung ở trên giường, Giản Lân Nhi hung hăng liếc anh một cái, không khách khí sai bảo anh.
Biệt thự này của Dịch Nam Phong cũng đã vốn rất lâu rồi chưa ở qua, quản gia cũng đều đưa về nhà cũ. Ở đây, định kỳ đều có người đến dọn vệ sinh, quét tước tu bổ vài lần, cho nên ngoài vẻ hào hoa xa xỉ thì tất cả đều còn mới nguyên. Giản Lân Nhi ở trong biệt thự đã chuẩn bị tốt. Ở đây, không có quần áo của cô, ngày hôm qua may là cô mặc quân trang, chứ nếu là quần áo khác chắc chắn sẽ bị Dịch Nam Phong xé rách, hôm nay làm sao cô có quần áo mặc.
Nghe lời Giản Lân Nhi, Dịch Nam Phong đi chuẩn bị quần áo cho cô, quần áo ẩm đặt ở bên giường. Giản Lân Nhi đã sớm ở bên trong tắm rửa, nhìn vết răng in ở ngực, cô cảm thấy nếu sớm có thể đi Venezuela thì nhất định sẽ phải đi, tốt nhất là không bao giờ gặp Dịch Nam Phong nữa.
Khoác áo tắm vào ra ngoài, Giản Lân Nhi lấy quần áo lên mặc, lúc này cô mới cảm thấy quần áo lót bên trong của mình ầm ướt dính dính gì đó. Mà cô cũng không thể mặc lại bộ đó ở trên người, bèn hướng đến Dịch Nam Phong nói “Dịch Nam Phong, em không có đồ lót”. Giản Lân Nhi nói xong không bao lâu thì Dịch Nam Phong đi vào, trong tay anh cầm một chiếc quần màu đen của nam. Giản Lân Nhi cầm chiếc quần lót thêu hoa của anh vừa đưa bỗng chợt nghĩ Dịch Nam Phong thường ngày áo sơ mi hàng hiệu, thế nhưng quần lót lại là đồ thủ công làm bằng tay, nhãn hiệu CK thật khiến người ta chói mắt.
Cô bĩu môi, tiến lên nhận chiếc quần. Cái gì cũng đã cùng nhau trải qua, lúc này còn có thể nói thêm gì nữa. Dịch Nam Phong thấy cô tiếp nhận nhất thời cảm thấy vừa lòng. Trong lòng không ngại nghĩ đến tiểu cô nương này mặc quần áo của mình, phía bên dưới kề sát, chỉ nghĩ đến chi tiết nhỏ đấy thôi mà anh đã cảm thấy có một mạch nước ngầm cuồn cuộn ở trong người.
Nhanh chân chuẩn bị tốt mọi thứ, Dịch Nam Phong lái xe thẳng đến nơi Giản Chính đợi, trên đường đi Giản Lân Nhi liên tục âm thầm cầu nguyện ông nội sẽ không tức giận.
Vừa mới bước vào cửa, Giản Lân Nhi bỗng nhiên ứa nước mắt ra, hai năm không gặp, ông nội trong trí nhớ của cô đã già đi rất nhiều, trên tay ông cũng xuất hiện nhiều vết đồi mồi. Hít một hơi thật sâu, Giản Lân Nhi chạy qua ôm cổ Giản Chính “Ông nội” và chuẩn bị làm nũng. Cô nghĩ, có phải hay không mình quá ích kỷ, chỉ theo ý nghĩ của mình mà làm loạn, không nghĩ đến trong nhà mọi người lo lắng cho mình. Nhưng mà Giản Lân Nhi vốn chưa bao giờ cho rằng mình làm sai, nháy mắt lại cảm thấy chính vì việc mình cố ý tham gia vào quân ngũ làm thương tổn đến ông.
Giản Chính nghĩ nếu thấy Lân Nhi trước tiên phải đem con bé mắng một trận, vì vậy khi thấy cô bước vào, bèn gõ ngay cây trượng xuống sàn nhà, vuốt đầu Lân Nhi mắng “ Nha đầu hư này, không nhớ ông nội sao?”
Giản Lân Nhi ôm ông nội khóc, Dịch Nam Phong ở ngay bên cạnh dường như đã trở thành người thừa. Có lẽ, lúc này anh đi trước khi Giản Chính hướng quải trượng về phía mình để tìm hiểu nguyên nhân cô công chúa nhà ông muốn đi Venezuela.
“ Sao cháu lại gầy thế này hả?” Giản Chính đau lòng muốn chết khi nhìn thấy cô cháu gái bé bỏng của mình trở thành bộ dạng như thế này.
Giản Lân Nhi nhanh chóng làm yên lòng ông nội “ Nào có, là rắn chắc đó ông ạ”.
“ Huấn luyện có khổ hay không, chiến hữu có tốt với cháu hay không…”Giản Chính liên tục cằn nhằn, không còn có phong thái của một người đứng đầu Giản gia to lớn nữa, đối với việc cháu gái mình ở bên ngoài, bất cứ việc gì có thể xảy ra đều đem ra hỏi.
Giản Lân Nhi đối với mỗi câu hỏi của ông đặt ra đều trả lời rõ ràng. Câu hỏi nào, cô cũng chọn đáp án tốt nhất để trả lời, riêng việc kỹ năng bơi không tốt và những nguy hiểm cô gặp phải khi huấn luyện thì nửa câu cũng không đề cập tới, cô cũng không mong ông lo lắng cho mình.
V