Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
ấn đề Giản Lân Nhi không nói tới, Giản Chính cũng không hỏi. Sau khi hai ông cháu hàn huyên một thời gian dài ông mới nhớ ra sự kiện chính cần hỏi cháu mình.
“ Cháu ngoan nói cho ông nội biết tại sao con lại ở cùng với tên tiểu tử Dịch gia đó?”
Đối với câu hỏi này của ông nội Giản Lân Nhi trầm mặc nửa ngày. Nhớ tới lúc mình cùng Dịch Nam Phong nói cô muốn đi Venezuela mà anh không có lấy một chút phản ứng, sự hào hứng trên mặt liền giảm đi mất mấy phần.
“ Cháu đi tìm bác hai nói chuyện đem điều cháu từ địa phương về đây, chuyện của cháu cùng với tên tiểu tử Dịch gia cũng nên chuẩn bị đi.” Nhìn thấy khuôn mặt không còn hào hứng của Giản Lân Nhi, Giản Chính chầm chậm nói.
“ Ông nội!”. Giản Lân Nhi giật mình nhìn Giản Chính, cái gì mà chuẩn bị chứ?
Trước thái độ của cháu gái yêu, Giản Chính nhíu mày “ Làm sao? Các cháu đều đã như thế rồi, chẳng lẽ cháu còn không muốn?”.
“Ông nội,ông nói xem, Dịch Nam Phong ruốt cuộc có thích cháu hay không?”
“ Tại sao cháu lại hỏi vậy?” Giản Chính kinh ngạc, chẳng lẽ mọi chuyện không phải như thế, ông vẫn nghĩ hai người này sớm đã đâu vào đó rồi chứ.
“ Cháu… Vẫn cảm thấy Dịch Nam Phong đối với cháu không phải tình cảm nam nữ.” Nói tới đây, Giản Lân Nhi vụng trộm nhìn thoáng qua gương mặt Giản Chính. Hai má cô phiếm hồng, cùng với ông nội nói về vấn đề này xem ra có điểm kỳ quái.
Quyết Định
Giản Chính không nói chuyện, âm thầm quan sát kỹ khuôn mặt của cháu gái. Trông thấy Giản Lân Nhi không hề có nửa điểm nói giỡn, trong lòng ông âm thầm kinh ngạc, với tính nết của tên tiểu tử Dịch Nam Phong thì dù thế nào cháu gái ông cũng sẽ không có tâm tư này chứ.
“ Vì sao cháu nói như thế?” Giản Chính đối với câu hỏi của cháu gái thập phần kinh ngạc.
Giản Lân Nhi không biết giải thích thế nào, suy nghĩ nửa ngày bèn nói “ Cháu nhớ rõ ba mẹ ngày trước không phải như thế”. Đối với cách giải thích của Lân Nhi, Giản Chính vẫn không hiểu cháu gái muốn nói gì, im lặng chờ Lân Nhi tiếp tục nói.
“ Cháu… Cháu cảm thấy Dịch Nam Phong hơn cháu mười tuổi sẽ không có cái gì phát sinh hết.” Dịch Nam Phong đối với cô cùng với những cô gái khác kém anh mười tuổi chẳng có gì khác nhau cả, trừ bỏ việc bây giờ ở trên giường thì dính lấy nhau nhưng ở ngoài thì nửa điểm vẫn không thay đổi.
Giản Chính nhìn cháu gái nở nụ cười “ Tiểu tử Dịch gia từ mười mấy năm nay đã sớm nhìn chằm chằm bảo bối của ông rồi”.
Giản Lân Nhi không nói lời nào, trong đầu cấp tốc suy nghĩ không biết liệu có thể là như thế hay không chứ? Tâm tư Dịch Nam Phong đối với cô như thế đã mười mấy năm rồi sao, từ khi cô còn nhỏ như thế anh đối với mình đã có tâm tư kia. Giản Lân Nhi cảm thấy khuôn mặt mình bắt đầu nóng lên, lắc đầu thật mạnh không ngừng nhắc nhở chính mình không được suy nghĩ linh tinh.
“ Cháu xem, có phải tiểu tử Dịch gia đó thương cháu nhiều như thế hay không?” Giản Lân Nhi gật đầu, Dịch Nam Phong đối với cô quả thật sủng lên tận trời, một người đàn ông anh tuấn, khí suất như thế mà hàng ngày vẫn tự tay giặt quần áo, nấu ăn cho cô cho đến tận khi cô tham gia quân ngũ. Anh đối xử với cô tốt như thế, là vì anh có tình cảm với cô sao?
Giản Chính gật đầu “Tốt rồi, năm đó ông nội cấm cửa hai đứa là đúng rồi”
Trong lòng cô vụng trộm thở dài một hơi. Bây giờ nghĩ lại, Giản Lân Nhi lại cảm thấy vui mừng, hóa ra từ trước đến giờ cô luôn để mình trong một vòng luẩn quẩn, rõ ràng người trong lòng của Dịch Nam Phong cũng là mình. Bỗng nhiên, Lân Nhi lại muốn mau chóng có thể gặp được Dịch Nam Phong, muốn mau mau hỏi anh một chút xem có phải anh đối với cô thật giống như những gì ông nội nói hay không. Anh vốn từ mười mấy năm trước đã xác nhận tình cảm với cô, cô muốn giải thích với anh
Càng nghĩ, khóe miệng Lân Nhi cười càng lúc càng lớn, khóe mắt sáng ngời. Cô tự mắng mình thật ngu xuẩn, tại sao lại tự mình làm mình đau khổ nhiều năm nay.
Buổi tối cô nằm trên giường lăn qua lộn lại suy nghĩ xem dùng cách nào đem Dịch Nam Phong não ngựa tre kia đem ra phơi dưới ánh trăng ban đêm, càng nghĩ càng thấy thích thú, trong đầu cô nhất thời các loại ý tưởng thi nhau bay ra.
Hôm nay, Giản Lân Nhi xem như đã chân chính giải quyết được cái vấn đề phức tạp bấy lâu nay làm cô đau đầu, nhưng hiện tại làm thế nào có thể nói chuyện này với Dịch Nam Phong thì cô vẫn còn chưa nghĩ ra.
Trong thư phòng của Dịch gia, khó có dịp hôm nay Dịch Hàn Sơn ở nhà, nhưng mà không khí của Dịch gia lại vô cùng quỷ dị.
“ Con biết rõ nơi đó khó khăn như thế nào, làm sao lại có thể đồng ý cho Lân Nhi đi đến đó hả?” Dịch Hàn Sơn hướng con trai đang đứng trước mặt mình gầm nhẹ.
“ Đây không phải là quyết định của con, con là người cuối cùng biết được điều này, người chọn đi là Lân Nhi.” Dịch Hàn Sơn nhìn sắc mặt của Dịch Nam Phong, từ lúc ở trong phòng họp ông đã nghĩ nếu con trai mình biết điều này thì chắc chắn sẽ phản ứng kịch liệt nhưng không hiểu sao con trai mình lại đồng ý. Mặc dù ông có bầu phiếu phủ quyết, cuối cùng văn k