Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.

quấn quýt lấy anh, chỉ mong sau này có một ngày em và anh hòa hợp giống như ba mẹ.”
Dịch Nam Phong không nói lời nào, anh luôn hi vọng mỗi ngày cô cứ quấn lấy mình, muốn chiếm hết mọi tâm tư, suy nghĩ của cô.
“ Cho nên anh đừng ngăn cản em đi vào đó, anh hãy tin tưởng em, nhất định em có thể chống đỡ được và trở về.”
Dịch Nam Phong không phải là muốn cô có thể chống đỡ được mà trở về, anh là anh đang đau lòng cô phải chịu khổ, lấy tài lực của anh hoàn toàn có thể cho Giản Lân Nhi một ngày chỉ biết vui chơi, dạo phố quẹt thẻ, mỗi ngày vào thẩm mỹ viện mà không phải lo lắng gì. Nhưng mà là cô gái này không giống với những cô gái khác, nếu không thì anh đâu phải đau đầu như thế chứ.
“ Anh còn chưa đồng ý cho em đi.” Chỉ xét đến việc Giản Lân Nhi nói ra rằng cô yêu anh, anh cảm thấy thực cao hứng, rốt cục cô gái này cũng đã biết anh mong đợi điều gì, không nhanh không chậm, anh cũng chỉ cần có câu nói này.
“ Dịch Nam Phong…”
“ Anh không đồng ý…” Mặc cho Lân Nhi có hướng anh làm nũng thì anh vẫn cứ giữ vững, không hề lung lay.
“ Dịch Nam Phong…”
Dịch Nam Phong trừng mắt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cảm giác chính mình thật thất bại, mím môi không nói lời nào. Giản Lân Nhi khẽ kiễng mũi chân định hướng Dịch Nam Phong hôn thì dưới lầu truyền đến tiếng của ông nội “ Không có khả năng, mau đi lấy cho tài liệu đó về đây ngay.”
Hai người vội vàng tách ra, ở cầu thang Lân Nhi liền nhìn thấy bác cả và bác hai đang ở phòng khách, ông nội đang tức giận mặt đỏ bừng.
Thấy Lân Nhi bước xuống, sắc mặt Giản Chính dịu đi chút. Giản Lân Nhi không biết chuyện gì xảy ra, bèn hướng đến cầu cứu Dịch Nam Phong. Dịch Nam Phong xem biểu tình của Giản Chính liền hiểu rõ, khẳng định là do cô nhóc này muốn đi Venezuela.
“ Lân Nhi, cháu đi lên trên lầu cho ông.”
“ Ông nội, ruốt cuộc là làm sao vậy?”
Giản Chính không nói lời nói, theo hiểu biết của ông thì cháu gái ông tuyệt đối đã đồng ý ký tên vào văn kiện kia.
Bác cả của Giản Lân Nhi lên tiếng “ Lân Nhi, tổ chức muốn cháu đại biểu cho quốc gia đi Venezuela tham gia huấn luyện kỳ này.”
Giản Lân Nhi gật đầu “ Chuyện này cháu biết, làm sao thế ạ?” Dịch Nam Phong đau đầu, cô gái này hoàn toàn không biết tâm tư của ông nội. Giản Chính hận không thể chính mình đem Lân Nhi ở bên cạnh nâng niu, tiểu công chúa nhà ông sẽ không chịu được khổ cực như thế, làm sao ông có thể yên tâm đưa Lân Nhi đến địa phương đó chứ.
“ Không được đi, ngày mai liền báo cáo việc kết hôn, bác với Hàn Sơn đi thương lượng, hai đứa mau đem mọi việc bàn bạc, còn bác hai mau đem người từ địa phương điều về.”
Giản Lân Nhi không nói lời nào, bởi vì cô xem mặt ông nội chuyển từ hồng sang trắng, cái gì liền cũng không dám nói, yên lặng nhìn Dịch Nam Phong, sau đó gật gật đầu. Bác cả Giản Lân Nhi vội vàng đưa Giản Chính đi nghỉ ngơi, lão gia tử tim vốn đã không tốt, nếu lúc này mà xúc động mà hôn mê đi thì không chừng ngày nào đó sẽ hôn mê mà không tỉnh lại mất.
“Bác cả, bác hai, chuyện này đừng cho ông nội biết, cháu sẽ lặng lẽ rời đi.” Mấy người không có biện pháp nào, chỉ đành như vậy. Giản Chính cảm thấy chuyện này có thể cùng Dịch Nam Phong thương lượng cho nên tạm thời yên tâm đi xuống nghỉ ngơi mà không biết rằng Dịch Nam Phong cho tới bây giờ cũng không lay chuyển được Giản Lân Nhi..
Kết quả là việc Giản Lân nhi đi Venezuela là việc đã được quyết định rồi.






Venezuela
Tường xung quanh cao ba thước, một đám người mặc trang phục màu đen, trên tay cầm súng nước, bắn về phía tường cao đang lung lay, ánh đèn chiếu sáng rực rỡ như ban ngày. Thỉnh thoảng có vài tiếng “phù phù” vang lên, xen lẫn là âm thanh kêu gào thảm thiết.
Giản Lân Nhi vừa bước xuống khỏi trực thăng, liền đứng ở nơi này, cảnh vật nhìn từ trên cao xuống so với đứng ở dưới mặt đất không khác nhau là mấy. Cùng đi với cô còn có Võ đại tá, Giản Lân Nhi không biết người này, bởi vì bác cả cô nói rằng việc quân đội là cơ mật, người đi cùng cô cũng không được tiết lộ.
Chỗ cô đứng còn thiếu ba người nữa, mà lúc này lực chú ý của cô vẫn còn đang đặt ở phía tường trên cao kia. Một tiếng cười to hào sảng từ đâu vọng lại kéo lại lực chú ý của Giản Lân Nhi lại, mà phía bên này, một thân ảnh cao gầy đang tiến lại chỗ cô.
Người vừa mới tới mặc bộ quân trang ngắn tay, quần đen, chân đi giày da, từ trước đến này Giản Lân Nhi chưa từng chứng kiến có người nào mặc quân phục thành ra cái dạng này. Người này không cao, cao lắm thì cũng chưa vượt qua được một mét bảy, mũi thẳng, gầy gầy. Giản Lân Nhi âm thầm quan sát đánh giá người mới đến, bỗng đột nhiên chạm vào ánh mắt anh ta. Cô có chút giật mình, ánh mắt này quá mức sắc bén
************************
Tại Bắc Kinh, tập đoàn Dịch Phong
Dịch Nam Phong đứng trước cửa sổ sát mặt đất, hai tay ở trong túi quần nắm chặt lại, mặt không chút thay đổi.
“ Rầm!”. Hình Huy với vẻ mặt không chút kiên nhẫn tiến vào văn phòng Dịch Nam Phong.
“ Lão đại, cậu nói dừng đầu tư