Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
Phong ra tay liền giải quyết được ngay.
“ Nào. Giới thiệu với Dịch tổng một chút, đây là con gái của tôi, Phan Linh Linh.”
“ Ồ, lâu nay đã nghe đồn về Phan tiểu thư, nay được gặp mặt thật là vinh hạnh quá.”
“ Dịch tổng, rất vui khi được gặp mặt.” Phan Linh Linh hai má bỗng đỏ lên, Dịch Nam Phong biết cô.
Dịch Nam Phong ôn hòa cười, bên cạnh anh, Hình Huy đang có bộ dạng coi thường, cúi đầu tập trung ăn cơm, việc giao du này tốt hơn hết không nên dính vào.
Từ lúc đó, Phan tổng cực lực hướng Dịch Nam Phong giới thiệu về con gái mình, Dịch Nam Phong từ đầu đến cuối đều không tỏ vẻ chán ghét, rất chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại còn cùng Phan Linh Linh to nhỏ trò chuyện.
Ăn cơm xong, tiễn các vị giám đốc về, trước khi về Dịch Nam Phong còn khẽ đưa cho Phan Linh Linh danh thiếp của mình, làm cô gái nhỏ này thẹn thùng không muốn rời đi. Nếu không vì ba cô nói cô là cô gái rụt rè, chắc chắn cô sẽ trực tiếp theo Dịch Nam Phong luôn.
“ Tôi nói này lão đại, cậu thực sự coi trọng hồ ly tinh kia à?”. Bên trong Viễn Sơn có một văn phòng của “Dịch Phong”.
Dịch Nam Phong không nói lời nào, Lục Chấn Đông nhìn mắt Hình Huy, âm thầm lắc đầu “ Uy, lão đại, cậu muốn qua lại với cô ấy không?”
Dịch Nam Phong đã muốn bước vào, Lục Chấn Đông thấy anh có vẻ như là không xem vào mắt bèn nói “ Nghe nói trong tay Phan tổng đang có một lô đất.” Hình Huy nghe xong sửng sốt kêu to “ Lão đại, cậu làm như thế là chơi gian nha.”
Vào văn phòng ở bên trong “ Viễn Sơn, mỗi người một ly Lafite. Uống một ngụm, “ Mình muốn nghỉ phép một thời gian, các cậu thấy thế nào?”
“Gì?” Hình Huy sửng sốt kêu to, ngay cả người luôn luôn trầm ổn như Lục Chấn Đông cũng cảm thấy sửng sốt, lão đại nói muốn nghỉ phép, chẳng lẽ bọn họ lại nghe nhầm chăng?
“ Mình vài năm nay chăm chỉ làm việc, cũng chưa có ngày nào nghỉ, nay mình muốn nghỉ phép, không được hay sao?”
“ Không phải cậu cảm thấy cậu nghỉ ngơi là dư thừa sao, cậu nói làm việc cùng nghỉ ngơi giống nhau còn gì, giờ nghỉ phép cái gì chứ?”
“ Mình nói thế khi nào nhỉ? Mình không nhớ rõ. Công ty giao cho hai cậu, nhớ rõ là có việc của Phan tổng, mình sẽ trợ giúp.”
Không để ý tới ánh mắt kháng nghị của hai người bên cạnh, Dịch Nam Phong cho chuyện nghỉ phép của mình cứ như thế là đã quyết định xong rồi. Hình Huy cùng Lục Chấn Đông đều hiểu rõ, những ngày sắp tới mình chắc chắn là sẽ bận tối mắt tối mũi vào rồi.
Tại căn cứ Nam Mĩ.
Giản Lân Nhi ôm theo đồ dùng của mình khẽ hít một hơi thật sâu. Võ đại tá trở về, Mạn Địch tướng quân đưa đến một người giới thiệu qua với Giản Lân Nhi, theo như cô biết thì người này là người trực tiếp huấn luyện cô, huấn luyện viên Rose. Người này sẽ giúp cô việc ăn ở và sinh hoạt trong thời gian huấn luyện ở đây.
Đi theo trợ lý huấn luyện viên đi lấy đồ dùng cá nhân, nơi này thật là lạnh khác hoàn toàn so với tưởng tượng của cô.
“ Cô đã đến nơi này, thì phải tuân theo quy định ở nơi này.” Rose mang theo âm thanh không chút cảm tình nhàn nhạt nói.
Giản Lân Nhi gật đầu, cửa mở, ánh mắt Giản Lân Nhi không quá tối.
“Trường Học Thợ Săn”
Một chiếc giường chung, dựa vào hai bên tường là một chiế giường nữa, trên giường còn có ba người nữa đang nằm nhưng ba người đó lại là ba người con trai. Giản Lân Nhi quay đầu nhìn Rose.
“ Đây là ký túc xá của tôi?” Ngữ khí của cô hoàn toàn là không thể tin vào điều mình nhìn thấy.
Rose mặt không một chút thay đổi dẫn đầu đi vào phòng, Giản Lân Nhi còn ngập ngừng đứng ở phía ngoài cửa “ Nhưng là…”
“ Hoặc là ở nơi này, hoặc là ở bên ngoài.” Giọng nói lạnh lùng vang lên hoàn toàn không có một chút cảm tình nào.
Ngồi trên giường chung, cô không dám nằm xuống, chỉ dựa vào tường, ôm lấy hai chân, đợi cho đến lúc hừng đông, cả tối hôm qua cô đều không chợp mắt.
Mơ mơ màng màng dựa vào tường, cửa chính ký túc xá bị đẩy ra, đi vào là một tốp lính với dáng vẻ mệt mỏi, đủ loại màu da, họ cũng không liếc mắt nhìn Lân Nhi một cái, chỉ tìm xung quanh phòng xem có chỗ nào còn trống liền ngay lập tức ngã xuống, chỉ một lúc sau, tiếng ngáy liền vang lên. Có binh lính ngã xuống rồi còn đập vào chân Lân Nhi, cô cố gắng chịu cơn đau, dịch mình ra chỗ khác. Giản Lân Nhi không thể tưởng tượng được mình đã nghe qua bao loại tiếng ngáy của đàn ông, trong lòng cô cũng đã bắt đầu nghĩ đến những ngày tháng vất vả ở đây.
Đại khái xem qua những người ở đây, nơi này tất cả mọi người đều có quân hàm, thấp nhất cũng là úy, thậm chí còn to hơn nữa, Lân Nhi nhìn lại chính mình, bây giờ cô vẫn đang còn là lính, không có quân hàm gì hết.
Đột nhiên cô rất ngạc nhiên không hiểu vì sao mình bị đưa đến đây huấn luyện, bởi vì trước mắt cô vẫn còn có một cô gái muốn trừ bỏ cô.
Không để cho Lân Nhi có nhiều thời gian do dự, trên đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng còi, vừa ngủ được trong chốc lát, nhóm binh lính chửi mắng đứng dậy đi ra ngoài, Giản Lân Nhi theo bản năng cũng theo đám binh lính tiến ra.
Không có ai cùng cô nói nơi n