Tác giả: Xá Niệm Niệm
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.
ày có bao nhiêu thời gian nhỉ, cũng không có ai nói với cô quy luật huấn luyện ở nơi này, đột nhiên Lân Nhi cảm thấy hoảng sợ, theo bản năng cô đứng ở đội ngũ cuối cùng.
Rose đứng ở trước đội ngũ, nhìn người cuối cùng chạy đến “Chạy 5km, sau đó trở về ăn sáng” Dứt lời, liền liếc nhìn đám binh lính một cái, Giản Lân Nhi bắt đầu cảm thấy nơi này huấn luyện thật không có nhân tính, bởi vì, từ trong ánh mắt của các huấn luyện viên, cô không hề tìm ra một độ ấm thuộc về con người.
“1047 bước ra khỏi hàng.”
Không có người nào bước ra.
“1047!!” Gió thổi vù vù, mấy chục người vẫn không có nửa phần động tĩnh, Giản Lân Nhi đột nhiên nhớ lại còn số này với cô tựa hồ có chút quen thuộc.
“1047” Rose đến trước mặt cô. Giản Lân Nhi lớn tiếng hô “YES” nhanh chóng bước ra khỏi hàng.
Theo thói quen cô đưa mắt nhìn thẳng phía trước, Giản Lân Nhi tận lực không để cho mình nhớ tới khuôn mặt âm trầm vừa rồi của Rose.
“ Giới thiệu với mọi người, 1047, mọi người cố gắng giúp đỡ nhau hoạt động.” Ba mươi hai người trong đội ngũ không ai nói câu nào, có mấy người khẽ trao đổi ánh mắt với nhau, bên trong lộ vẻ trêu tức cùng khinh thường, còn có rất nhiều ánh mắt kỳ lạ đang quan sát Lân Nhi.
Nhẹ nhàng trấn an mình rồi rút về đội ngũ, cố gắng hít một hơi thật sâu, Giản Lân Nhi nhìn không chớp mắt thái độ của từng người một.
“ Nai con, lại đây.” Không biết từ khi nào Mạn Địch lại xuất hiện cách chỗ tập trung không xa, hướng Giản Lân Nhi vẫy vẫy tay, còn có cả trợ lý huấn luyện đang thì thầm cùng Rose vài câu “ Tại chỗ đợi lệnh.” Cả đội ngũ chỉnh tề ngay lập tức di chuyển.
Có vài người còn hứng thú, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Giản Lân Nhi, ánh mắt rõ ràng dừng lại ở mông cô.
Ngẫm lại, mặc dù họ đến đây là để huấn luyện, cộng thêm cường độ huấn luyện cao nhưng bên trong thì bản tính đàn ông không thể áp chế được, có mấy người vừa nhìn thấy bộ dáng Lân Nhi liền đã muốn nhào đến bất chấp sau đó mình sẽ thế nào.
“1015, cậu nhìn xem cô nhóc kia thế nào.” Anh chàng người Mỹ hỏi người bên cạnh mình.
1015 không nói lời nào, khóe miệng tuy tỏ vẻ khinh thường nhưng thật ra cậu nhìn thấy cô rất rõ ràng, tối hôm qua người mà cậu nhìn thấy lúc tỉnh chính là cô. Người nay vô cùng anh tuấn, mái tóc đen, ngũ quan sâu sắc, làn da màu đồng, toàn thân mang dáng vẻ của đàn ông nước Italy gợi cảm, hai mí mắt thật sâu, mỗi lần giương mắt hay nháy mắt đều mang theo vẻ lơ đãng kèm vài phần khiêu khích.
Giản Lân Nhi bị Mạn Địch kêu đi lên, nguyên là tìm trợ lý huấn luyện viên cùng nàng giảng giải qua quy tắc ở nơi này. Hơn mười phần chung, Giản Lân Nhi đại khái đã nắm bắt được cách sinh tồn ở nơi này, đơn giản mà nói hết thảy chính là tập trung huấn luyện, phải phấn đấu để mình trở thành người mạnh nhất.
Cũng tùy vào tâm tình của huấn luyện viên, an bài thế nào thì huấn luyện thế ấy. Khi muốn được ngỉ ngơi thì cũng phải xem tâm tình của huấn luyện viên như thế nào, vui thì cho nghỉ sớm nghỉ lâu, không vui thì bắt huấn luyện không nghỉ. Trong tay huấn luyện viên có 32 người.
Ở đây, tổng cộng có hơn một trăm người ở các quốc gia, dựa theo sát hạch của huấn luyện viên, thẳng đến khi một trăm người ấy bị các bạn quốc gia khác đánh bại, mới được phép rời khỏi, cũng có nghĩa là không được tốt nghiệp, nếu không, thì phải kiên trì chiến đấu tới cùng.
Nhìn một loạt quốc kỳ, Giản Lân Nhi phát hiện còn thừa ba mươi mốt quốc kỳ, nghĩ lại cũng đoán được có hai binh lính huấn luyện đã trời khỏi, trong lòng cô bỗng chốc thấy giật mình, có thể tới nơi này đều là binh lính mũi nhọn của quốc gia, mới kiên trì được một ngày liền rời khỏi, nơi này huấn luyện cũng thật “ghê” quá đi?
Mặc kệ thế nào, chính cô nhất định phải tốt nghiệp đi ra khỏi đây, đây là một lần được tín nhiệm giao cho nhiệm vụ này, chính cô phải cố gắng làm cho thật tốt, Giản Lân Nhi đã muốn đem lần huấn luyện này trở thành nhiệm vụ đầu tiên của mình.
Nắm thật chặt đai lưng, Lân Nhi hướng phía đội ngũ đi đến.
Năm ngày sau.
Không ngờ có trực thăng trực tiếp đỗ xuống, tiếng quạt động cơ gầm rú, một bóng người theo thang dây rớt xuống đến bờ sông Amazon, nhanh chóng xoay một vòng, rồi chui vào lùm cây. Trực thăng nhanh chóng bay lên và biến mất ngay sau đó.
Tại văn phòng căn cứ “Thợ săn”.
Bưng một ly trà, Mạn Địch đang tập trung viết gì đó trên giấy, bỗng nhiên, thân mình ông cứng đờ, có cái gì lạnh như băng đang để trên động mạch gáy. Duy trì tư thế bất động, phía sau một bàn tay vươn ra cầm lấy trang giấy Mạn Địch vừa viết, miệng nói thầm “ Cái lão già kia, chơi mười mấy năm nay, còn không thấy ngấy, kế hoạch này sao nhiều năm như vậy không có thay đổi.” Ngữ khí vô cùng trêu tức người, Mạn Địch bình tĩnh một chút, khẽ xoay người, mã tấu Thụy Sĩ trên cổ lập tức bị đá bay đi.
Người mới một thoáng một cái nghiêng người tránh thoát “Lão già kia, đã bằng này tuổi rồi mà còn khiến người ta chán ghét.”
“Xú tiểu tử, ngươi tới nơi này làm cái gì?”
“ Xem lão già ngươi nha, không chào đón tôi sao, thế thì tôi đi vậy.”
“Đứng lại.”
Mạn Địch t