XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn

Tác giả: Xá Niệm Niệm

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

đang hướng phía cô đi đến, âm thầm đánh giá có năm người.
Âm thầm nắm chặt tay, nhưng Giản Lân Nhi đánh giá cao mình, đợi cho đến lúc bị người ta bịt chặt miệng ở trên giường, trong lòng ngay lập tức muốn hô to lên nhưng âm thanh không thoát ra được, tay chân đều bị ghìm chặt, cả người không thể nhúc nhích. Lúc này hối hận chính mình lỗ mãng thì có thể không phải là muộn, nhưng là cho dù đêm nay kết quả ra sao, Giản Lân Nhi chắc chắn vẫn sẽ ra tay.
Bỗng nhiên bên phía cách vách có bóng người ngồi dậy, đồng thời, cánh cửa ký túc xá mở ra, người bên cách vách cũng đang định đi ra cũng lui trở về.
Hai người đi vào, Giản Lân Nhi cảm thấy những người đang khống chế mình đã buông tay ra, những người đó thấy huấn luyện viên tiến vào, nhanh chóng lui về vị trí của mình, nghĩ mà sợ chỉnh sửa lại quần áo của mình, không chú ý đến hai bóng người đứng ở phía trước giường mình.
“1048, cậu ngủ nơi này.” Đây là âm thanh của Rose.
“Báo cáo huấn luyện viên, nơi này có người.” Giản Lân Nhi nghe ra được đây là giọng nói của 1015.
“Cậu dịch ra một vị trí, 1048, về sau cậu ngủ ở chỗ này.” Một lúc sau, Giản Lân Nhi cảm giác được 1015 chuyển sang bên cạnh, 1048 mới tới đứng ở phía trước giường không nhúc nhích. Đợi cho đến khi huấn luyện viên ra ngoài, cánh cửa một lần nữa đống lại, 1032 thấy có người mới đến bèn quyết định tạm thời buông tha Lân Nhi.
Mọi chuyện qua đi, người mới chậm rãi lên giường, người nọ nhẹ nằm ở phía cách vách Lân nhi, ánh mắt tựa hồ tuần tra trên người cô một vòng. Cô vân ngồi im ở góc tường không dám nằm xuống, đợi cho đến khi mọi người bắt đầu ngáy, hô hấp người ở bên cạnh cũng trở lên có quy luật, Giản Lân Nhi mới hướng đến phía sát tường nằm xuống.
Nằm ngủ mông lung, Lân Nhi chưa kịp ngủ sâu giấc thì bỗng nhiên phía sau có một người áp lên thân thể cô, thân thể Lân nhi ngay lập tức cứng đờ, ánh mắt nhanh chóng mở ra, theo phản xạ có điều kiện chân còn chưa kịp cử động hai chân đã bị hai cái chân dài kẹp lấy, cánh tay cũng nhanh chóng bị chế trụ, lúc này Giản lân Nhi dường như muốn ho to lên, lỗ tay bỗng nhiên truyền đến gióng nói trầm thấp. “ Đừng ầm ĩ, là anh.”






Khóc
Phản ứng đầu tiên, những từ này là Hán ngữ, cách một thời gian dài như vậy, Giản Lân Nhi lần đầu tiên nghe được tiếng mẹ đẻ ở trong cái địa ngục này. Thần kinh đang căng thẳng vẫn chưa thả lỏng, hơn nữa người đó còn cố ý hạ thấp giọng nói, trong lúc nhất thời, Giản Lân Nhi mới có phản ứng, là ai đang nói vậy?
Cứ việc nghe thấy Hán ngữ, thân thể theo bản năng cứng lại, cả người không động đậy được,hô hấp khó khăn, tim đập dồn dập trong lồng ngực, cô có cảm giác, chỉ một tý nữa thôi, chắc nó sẽ vỡ tung ra mất.
“Lân nhi, là anh” Lồng ngực Giản Lân Nhi bớt phập phồng, cô cảm giác người nọ khi nói chuyện, hơi thở ấm nóng phả lên tai cô, ẩm ướt, ấm áp, cô vội vàng mở to hai mắt, Giản Lân Nhi cảm thấy mí mắt mình sắp nứt toạt ra, không có khả năng, làm sao, làm sao người nọ lại gọi tên cô.
Dịch Nam Phong ôm rất chặt, chẳng bao lâu, bảo bối của anh có phản ứng, ít nhất cô cũng đã thả lỏng người, thần kinh bớt căng thẳng, lúc đầu cô như một con thú đối mặt với kẻ địch, biểu hiện này làm cho anh thật đau lòng.
Hai tay đưa xuống, kéo chân nhỏ của cô gác lên người mình, chính anh cũng cuộn người lại, hai tay ôm lấy mông cô, hoàn toàn sát vào, một tư thế mờ ám.
Rốt cục, rốt cục khóc đến mệt mỏi, cô cũng ngừng được, Dịch Nam Phong đưa tay vuốt dọc lưng cô, trên người, một ít mồ hôi rịn ra ngoài.
Nằm một lúc lâu, cảm giác cô vẫn cứ chiu vào trong lòng anh, Dịch Nam Phong nắm chặt tay lại, nhưng cô vẫn cứ như con sâu chui vào, Dịch Nam Phong liền ôm cô lại.
Nhưng thế còn chưa đủ, Giản Lân Nhi như muốn dính chặt vào người anh, vung tay vung chân lung tung, sau đó còn xé áo của chính mình.
“Anh cởi, anh cởi” Giọng nói nhỏ nhẹ mang theo tiếng nức nở, Dịch Nam Phong cảm giác cổ họng mình khô rát, anh không nói gì, cởi bỏ quần áo của chính mình, đợi cho cả người Lân nhi được cởi hết, Dịch Nam Phong còn 1 cái cuối cùng chưa cởi, anh nắm lấy tay cô, đặt lên cái quần lót của mình, lúc này, cánh tay cô liền nhanh chóng chui tọt vào trong, nắm lấy vật đàn ông tráng kiện của anh.
Hai thân thể trần truồng, dính sát vào nhau không một kẽ hở, vẫn cái tư thế vừa rồi, Dịch Nam Phong gắt gao bao trọn Lân nhi. Hai cánh tay anh đặt ở thắt lưng cô, ban ngày huấn luyện. ban đêm đánh nhau, đã thế khi nãy còn khóc một trận, Giản Lân Nhi rốt cuộc cũng mệt mỏi, rốt cuộc cũng an tâm, cô cảm thấy bây giờ, dù trời có sập xuống thì vẫn còn có anh chống đỡ,cô buồn ngủ.
Đắp chăn lên, Dịch Nam Phong tinh thần tỉnh táo, không hề buồn ngủ, ánh mắt sáng rực khiến người ta sợ hãi, đó là một ánh mắt thị huyết (mắt đỏ rực, khát máu)
Trong bóng tối, có ánh mắt lẳng lặng chăm chú nhìn qua bên này, sau đó xoay người lại, nhắm mắt, nhưng dường như không hề ngủ.
Tiếng còi cảnh báo vang lên, Giản Lân Nhi vội vào xốc chăn lên, đợi cho đến lúc mang giày, cô mớ