Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.
miện của ông ấy bị đập nát, nhưng bốn viên đá tuyệt thế nhân gian gắn trên đó mới chính là chìa khóa. Nghe nói Charlie đệ nhất đã cất giấu thông tin về số tài sản đó trong viên đá, nếu như bản thân mình có chết thì người đời sau sẽ đi tìm số tài sản đó và nổi dậy. Nhưng lịch sử sau này đã chứng minh rằng ông ấy đã tính thừa bước này, vì đến nay nước Anh vẫn là nước theo chế độ quân chủ lập hiến”.
“Anh đã sưu tầm được ba viên kia chưa?”
Tổ Mẫu Lục của Cảnh Thụy đã hợp pháp ở trong tay Lý Ngự Thành, viên Hạc Huyết Hồng của Miến Điện và viên đá Hoàng Bảo của Saudi Arabia ba năm trước anh đã dùng mạng để đổi lấy. Viên Thỉ Xa Cúc cuối cùng nằm trong tay nữ vương. Chỉ cần lấy được nó là chúng ta sẽ bỏ trốn”. Anh nháy mắt cười nụ cười thật thuần khiết và rạng rỡ.
“Đúng thế, số tài sản quý giá của một đời như thế chắc phải trưng bày hết trong một bảo tàng lớn của Anh mất. Nhưng một người ngay cả tước vị, địa vị hoàng cung cũng không coi ra gì lẽ nào anh muốn làm một người quản lý bảo tàng nổi tiếng sao?”
“Động cơ… đó còn là một bí mật”. Anh nheo mắt lại và cười nhẹ.
Thiên Hạ lùi để tiến tiếp: “Vậy thì anh tìm em để làm gì? Bởi vì em là nhà kiểm định đá quý hàng đầu sao? Bởi vì anh tin em sao? Hay là bởi vì anh nghĩ em không có tham vọng với đá quý cho nên mới muốn em cùng đi tìm với anh?”
“Ngôn Thiên Hạ, tại sao em luôn như thế chứ?” Khưu Lạc đột nhiên nổi cáu: “Em luôn cho rằng mình là nhất, cố chấp phiến diện khi đánh giá người khác, dường như cả thế giới này làm tổn thương em, có lỗi với em, bỏ rơi em”.
“Vậy anh nói anh yêu em đi”. Thiên Hạ đứng dậy gắt lên với anh. Im lặng một hồi lâu cô hạ giọng nói tiếp: “Vậy anh nói anh yêu em đi. Anh nói rồi em sẽ tin. Bỏ trốn cũng được, đi tìm đá quý cũng được, cho dù lưu lạc bốn biển em cũng theo”.
“Thiên Hạ, em biết mà, anh là chuyên gia nói dối. Nếu anh muốn lừa em thì những lời ngọt ngào bay bổng anh nói ra vô cùng dễ dàng, nhưng câu này, xin lỗi em…”
Cô giống như bị người ra rút hết hơi thở, cứ trân trân đứng nhìn Khưu Lạc, đôi môi cong lên muốn hỏi nhưng nghẹn cứng lại.
Tính toán có kỹ lưỡng đến mấy cũng không có tác dụng gì, cô vẫn không nói ra được câu nói đó. Cô đã yêu cái người ngay cả câu “anh yêu em” cũng không nói ra được ấy. Bởi vì mãi mãi người ấy không thể chịu hết trách nhiệm mà câu nói này mang lại.
“Đừng như thế, Thiên Hạ”. Anh lắc đầu, anh không muốn nhìn thấy cô bị tổn thương một lần nữa. “Trưa ngày mai nữ vương sẽ mở tiệc gặp Isabella, bà ấy sẽ tặng sợi dây chuyền nhiều đời làm của hồi môn cho cô ấy, buổi tối là anh có thể lấy được nó. Nhanh nhất là tối mai chúng ta có thể rời khỏi đây”. Nói xong anh quay lưng rời khỏi phòng âm nhạc.
Trong căn phòng nguy nga tráng lệ mà cô đơn lạnh lẽo, Thiên Hạ một mình đứng đó, hồi lâu, miệng chẳng thốt lên được lời nào.
Sau khi trở về phòng, Khưu Lạc mở một chai Vodka và uống liền mấy hơi, anh chỉ có cảm giác rượu đi vào thực quản và kích thích vô cùng mạnh, cay xè, khó chịu như lửa đốt.
Anh không thích bản thân mình bây giờ, ngay cả tình cảm cũng không khống chế được.
“Công chúa Isabella tới”. Bên ngoài có tiếng thông báo, Isabella đẩy cửa phòng anh bước vào sau đó khép cửa lại. Mùi rượu thốc vào mũi khiến cô cảm thấy khó chịu: “Sao thế? Tâm trạng anh không vui à?”
“Cảm ơn sự quan tâm của em, chẳng liên quan gì đến em cả”.
“Em cũng không muốn bị quan tâm đến anh”. Ánh mắt của cô lại giống như hôm gặp gỡ đầu tiên, cao ngạo và lạnh lùng: “Khưu Lạc, hết đêm nay là còn bốn hôm nữa đến hôn lễ”. Thấy anh không trả lời gì cô nói tiếp: “Hy vọng mọi chuyện không xảy ra sai sót gì”.
Anh cười nhạt và nhìn cô, đôi mắt màu xanh giống như hồ nước bị đóng băng: “Isabella, em đang nghi ngờ anh sao? Vậy nếu chỉ dựa vào bản thân em, em đã thành công bao giờ chưa?”
“Anh!” Sắc mặt Isabella liền thay đổi, ban đầu cô không nói được gì nhưng sau đó đã thay đổi sắc mặt và nói: “Chúng ta chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, nếu không công chúa ta không bao giờ thèm nói chuyện với hạng người như anh”. Nói xong liền đi luôn.
Khưu Lạc nới lỏng cà vạt của mình và dựa vào bên giường, chìm đắm trong làn gió đêm, dần dần bình tĩnh lại. Như thế mới đúng, lạnh lùng, không có tình cảm, đó mới là Khưu Lạc.
Trưa hôm sau tại phòng khách lớn trong cung điện. Nữ vương bệ hạ ngồi trên cao, cách đó ba bậc thang là họ hàng thân thích và các thành phần quý tộc.
Anna, Sophie, Kelly không đi cùng nhau mà cách lâu sau mới đến cung điện và mất hút trong đám đông.
Ngôn Thiên Hạ và các giáo viên đàn khác ngồi bên cạnh chơi đàn, cống hiến cho giới quý tộc những ca khúc bay bổng và mượt mà.
“Yên lặng” Tiếng người đi theo bên cạnh nữ vương hô lên. Tất cả mọi người không ai nói gì, chỉ có tiếng đàn piano vẫn tiếp tục: “Công chúa Isabella, tử tước Khưu Lạc tới”.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa chính, công chúa khoác tay Khưu Lạc, đi ngược hướng ánh sáng, giống như một đôi tình nhân đẹp lung linh, mờ ảo. Tất cả mọi người đều đứng yên tĩnh ở phía bên phải, những người chơi nhạc ở phía