Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đá Quý Không Nói Dối

Đá Quý Không Nói Dối

Tác giả: Tâm Doanh Cốc

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

ng những người khác bị chuyển tới khai khoáng trên một ngọn núi. Khi anh ngẩng đầu nhìn ngọn núi cao lớn và đám người ở khắp ngọn núi cầm lấy chiếc búa để khai khoáng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
Bộp một tiếng, chiếc áo trắng đã ngả thành màu xám tro lưu lại một vết roi, anh đau đớn cắn răng, cầm lấy chiếc búa, tiếp tục làm việc.
Thời gian hơn hai tháng lại trôi qua, Khưu Lạc đại khái đã nắm rõ thời gian nghỉ ngơi của các cai mỏ, đứng từ trên đỉnh núi sẽ quen thuộc với địa hình xung quanh, lại quen biết với một số người biết nói tiếng Anh. Một đêm khuya, anh vạch ra kế hoạch chạy trốn với quy mô khá lớn, công nhân khai khoáng trong ngọn núi hầu hết đã chạy trốn an toàn.
Buổi tối đó, trái tim anh dường như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, đã quá lâu rồi, Thiên Hạ đã đợi anh nửa năm!
Anh tắm rửa sạch bụi bặm, mặc áo che những vết thương trên thân, nhuộm tóc màu vàng sáng trông rất cuốn hút, trở về Trung Quốc. Anh vốn định dành cho cô một sự bất ngờ, cho nên mới dùng thân phận “Lý Ngự Thành” để tham gia bữa tiệc chiêm ngưỡng các đồ ngọc, anh biết rằng cô chắc chắn sẽ tới.
Sau đó, anh lại được biết, cô lại sẽ kết hôn với Châu Cẩn Du.
Anh cố gắng làm ra vẻ chẳng có gì để nói, trong lòng tự cười nỗi nhớ nhung quay quắt trong suốt nửa năm trời, người con gái này đến nửa năm cũng không thể chờ được, có thể dễ dàng khuất phục hiện thực như thế, lại đi lấy người đàn ông đó!
Cô nói: “Sau năm ngày, em sẽ cùng Châu Cẩn Du kết hôn ở giáo đường St Peter, lần này mời anh đến dự lễ”.
Cô còn nói: “Anh đã không yêu em nữa, thì sẽ em lấy người yêu em”.
Thì ra là thế.
Cho đến bây giờ anh vẫn không thể tha thứ cho sự phản bội của cô.
Rất lâu sau, Khưu Lạc vẫn không trả lời câu hỏi của Thiên Hạ.
Thiên Hạ cắn răng, hỏi một câu mà cô đã luôn chôn giấu trong cõi lòng: “Chúng mình, có thể làm lại được không?”
Trong bóng tối, khóe miệng Khưu Lạc khẽ nhếch lên, anh rất muốn đáp lại một cách cao ngạo: “Đừng mơ!” lại phát hiện ra thật khó nói những lời tàn nhẫn ấy với cô, cuối cùng trả lời cô: “Em ngủ đi!”.
Ở trong bóng tối nơi mà anh không nhìn thấy được, trong mắt Thiên Hạ có một vẻ bi thương vô hạn. Mỗi lần đều như thế này, cô vẫn không hiểu được trái tim của Khưu Lạc – yêu hay là không yêu, nói thật hay là nói dối, giữ lấy hay là từ bỏ. Cô cười không lên tiếng, ôm chặt lấy hai đầu gối của mình, chìm vào trong giấc mộng.
Ngày hôm sau, ánh sáng ban ngày từ ngoài hàng rào sắt chiếu hắt vào, khiến cho cả căn phòng đá sáng bừng lên.
Đột nhiên, tiếng bước chân bên ngoài vọng lại, mấy người đàn ông mặc áo trắng đang đi phía bên ngoài hàng rào, cúi người xuống, vứt xuống sàn nhà mấy cái bánh bao, nói một cách thô lỗ mấy câu tiếng Ai Cập mà họ nghe không hiểu rồi bỏ đi.
Những chiếc bánh bao màu trắng nằm trên đất, làm lớp bụi bốc mù mịt, dưới ánh sáng trăng mà chói mắt có thể nhìn thấy vô số hạt bụi li ti hỗn loạn.
Đợi tiếng bước chân dần biến mất, anh trầm giọng nói: “Nhặt lên ăn đi. Khoảng bốn, năm giờ sáng mai, là khoảng thời gian dài nhất giữa thời gian tuần tra, chúng ta sẽ nhân cơ hội đó trốn thoát”.
“Được”, Thiên Hạ đi lên phía trước, nhặt lấy hai chiếc bánh bao khô khốc, ngồi trên đống rơm, cẩn thận bóc lớp vỏ ngoài bám bụi, đưa cho anh một cái, “anh cũng cần giữ sức”.
“Em không cần níu kéo anh, ăn đi”. Tiếng của anh có vẻ không được bình tĩnh lắm.
Cho nên Thiên Hạ ngồi ăn bánh bao một cách ngoan ngoãn, từ từ, sau đó lại phần một cái cho anh, “Em thực sự ăn không hết, đừng lãng phí thế”.
“Dạ dày của em chỉ có thể nhét một chiếc bánh bao?”
Cô cúi đầu cười, “Em ăn kiêng lâu ngày, sao không biết giữ thể hình như thế nào? Tóm lại nếu như em không ăn được, thì anh nuốt cũng không trôi?”
Anh không cười, nhận lấy, chỉ mấy miếng đã nuốt hết.
“Viên Tổ Mẫu Lục thượng hạng đó không lấy lại được phải không? Cô dùng ngón tay vẽ đường tròn lên tấm ván gỗ, tiếp tục cố gắng đi tìm chủ đề.
“Thôi đi, không cần nữa, chúng ta cũng không nên kéo dài thời gian, phải mau chóng trốn đi”.
“Sau khi chúng mình trốn đi có đi tố cáo bọn họ không? Em có ghi âm đoạn thú nhận phạm tội của Vương Tiểu Nhị, nếu như cảnh sát lục soát cả khách sạn, nhất định có thể tìm thấy đôi hoa tai có hoa văn hoàng gia đó.
“Haizz, tốt”. Anh gật đầu, lại nói, “Ở đây không có nước uống, chúng mình không nên nói chuyện nữa”.
Đêm đen cuối cùng đã buông xuống mặt đất trong sự chờ đợi, giống như có một bức màn nhung khổng lồ đang bao chụp cả toàn bộ bầu trời xanh.
Tiếng bước chân trầm bổng lại vẳng lên, từng hồi từng hồi từ bên ngoài rào sắt truyền tới, Thiên Hạ và Khưu Lạc trước sau vẫn nằm trên đống rơm vờ như đang ngủ ngon, anh ngủ ở bên mé ngoài, để cô nằm sát bên trong.
Cuối cùng đợi cho hồi bước chân sau chót bỏ đi. Khưu Lạc đã tính qua, sau lần tuần tra thứ tám của ngày hôm qua, cho đến buổi sáng ngày thứ hai mới có người tới tuần. Đợi khoảng chừng chưa tới hai mươi phút, bốn bề vẫn im lặng như tờ, Khưu Lạc mới thấp giọng nói với Thiên Hạ: “Chúng ta đi thôi”.
Anh trở người, sờ vào chỗ gó


XtGem Forum catalog