Tác giả: Tâm Doanh Cốc
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
c tối đen, chỉ tìm thấy mấy chiếc hòm gỗ. Không biết bên trong có chứa những gì, thấy nặng nề vô cùng. Anh gắng sức bê một chiếc hòm gỗ qua bức tường cạnh một bên hàng rào sắt, từng đường gân xanh khẽ nổi lên trên cánh tay và góc trán. Thiên Hạ nhìn thấy như vậy, lập tức giúp anh cùng bê hòm gỗ, hai người hợp lực, cuối cùng cũng chuyển tới cạnh tường.
Anh dẫm lên chiếc hòm, dựa vào thân hình cao ráo, mặt vừa đúng đối diện hàng rào sắt. Ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt nghiêng tuấn tú của anh, khóe miệng anh nhếch lên mỉm cười, động vào cơ quan của chiếc nhẫn đeo trên ngón tay giữa của bàn tay trái, bỗng kéo ra một chiếc kim dài màu bạc.
Khưu Lạc lấy được chiếc nhẫn, dùng chiếc kim bạc đâm vào ổ khóa của sợi xích sắt nặng nề, bắt đầu phá khóa.
Thiên Hạ mỉm cười nói: “Anh học cái này từ khi nào?”
“Anh có thể dẫn hơn ba trăm người chạy trốn tập thể”. Anh đáp với vẻ hờ hững, còn có chút gì đó kiêu ngạo.
“Việc khi nào?” Cô truy vấn.
Anh im lặng, sự im lặng đầy vẻ bối rối khiến tâm trí của cả hai như lạc đường. Đến khi chiếc khóa được mở ra kêu xoảng một cái, hai người mới định thần lại. Khưu Lạc cẩn thận quấn chiếc xích sắt thành từng vòng, đẩy về phía xa.
Nhờ sức mạnh của cánh tay, Khưu Lạc dễ dàng bò vào được lối đi, anh nằm sấp trên mặt đất, một tay nắm lấy hàng rào sắt để mượn lực, một tay đưa về phía Ngôn Thiên Hạ đang ở dưới tầng hầm.
Trong bóng tối mờ mờ, hai bàn tay nắm lấy tay anh.
Trong một thoáng, trái tim hai người bỗng xúc động mãnh liệt.
Anh kéo tay cô để nhấc lên, cuối cùng anh cũng được nhìn vào đôi mắt đen láy của cô, sau đó anh kéo cánh tay cô lên. Hai tay cô bám vào ngực anh, cuối cùng Khưu Lạc cũng ôm được chiếc eo thon của Ngôn Thiên Hạ, anh kéo cô lên lối đi. Hai người ngã xoài trên mặt đất.
Thở gấp, tóc quấn vào nhau, những cảm xúc ấm áp vẫn như đang bay quanh, chỉ cảm giác trái tim nơi lồng ngực đập mạnh liên hồi, không biết là do căng thẳng khi chạy trốn hay vì những động chạm vừa chợt đến, đã lâu rồi chưa trải qua, giống như một luồng điện theo tay của hai người mà chạy khắp người, tê liệt, lan truyền mà mạnh mẽ.
“Nhanh lên, không còn thời gian đâu.” Khưu Lạc cẩn thận đẩy cô, đứng lên đi về phía hành lang tối. Anh cúi xuống xem đồng hồ, 5 giờ 15 phút sáng rồi.
Hai người cùng đi ra khỏi phòng spa. Họ nhìn thấy cánh cửa xoay màu vàng, vừa mới bước đi thì nghe một tiếng gầm giận dữ từ một bên vang lên.
Đó là một đội tuần tra, người nào người nấy đều to cao vạm vỡ, mặc đồng phục màu trắng. Dựa theo trùng trùng điệp điệp những cái bóng thì có khoảng hai ba mươi người từ đầu bên kia hành lang đang chạy tới rất nhanh.
Lại chạm mặt rồi!
Khưu Lạc và Thiên Hạ chạy như điên về phía chiếc cửa xoay trốn khỏi tòa nhà, giẫm lên thảm cỏ chạy thẳng đến cửa chính của khách sạn Manton.
Nhóm người phía sau cũng chạy như bay, tốc độ nhanh như xe đua.
Đám mây trên đầu dần tan ra, những tia nắng của buổi sớm bắt đầu chiếu xuống mặt đất, chiếu sáng con đường phía trước mà họ đang đi.
Đột nhiên, từ hàng ăn bên cạnh cửa chính xông ra mấy chục gã đàn ông mặc đồ trắng, bao vây đường rút chạy của họ cả phía trước lẫn phía sau.
“Chạy tiếp đi, xông lên!”, Khưu Lạc kêu lên. Để đợi Thiên Hạ, anh đã giảm dần tốc độ.
Một ngày một đêm chỉ được ăn một cái bánh màn thầu, Thiên Hạ cảm thấy đầu vô cùng choáng váng. Bây giờ sau bị truy đuổi, trước có chướng ngại, vì cô Khưu Lạc còn phải giảm tốc độ chạy. Cô cười, đột nhiên đưa ra quyết định.
Ngôn Thiên Hạ kéo mớ tóc được búi gọn gàng sau gáy xuống, mái tóc đen dài xõa thẳng xuống.
Cô cầm chiếc thẻ nhớ của điện thoại dúi vào tay Khưu Lạc, chạy vội theo anh mấy bước, rồi cô nhìn đăm đăm vào gương mặt phía bên trái của anh: “Cầm lấy nó đi báo cảnh sát… Anh đã cứu em ở Đan Mạch, lần này đến lượt em…”
Nói rồi cô đột nhiên đổi hướng, chạy theo hướng ngược lại! Anh dừng lại, vô cùng kinh ngạc. Trên mái tóc dài ánh lên những tia nắng buổi sớm, chiếc váy trắng nhịp nhàng theo từng bước chân. Cô lao về phía bức tường người hung dữ hiểm ác với vẻ kiên quyết, không hề sợ hãi.
Trong khoảng khắc đó, trái tim anh vô cùng đau đớn.
Chính trong lúc Khưu Lạc đang tập trung như vậy thì một tiếng kêu vang lên trong vườn. Anh ngẩng đầu lên nhìn theo âm thanh đó, bên cửa sổ tầng 2 của tòa nhà, Vương Tiểu Nhị đang chỉ vào hai người trong vườn mà chửi mắng ầm ĩ. Khưu Lạc nắm chặt chiếc thẻ nhớ trong tay, chặt tới mức chiếc thẻ đâm vào tay đau đớn.
Anh phải trốn ra, chỉ có trốn ra thì mới có thể cứu được cô.
Khưu Lạc chạy về phía cửa chính, ngược hẳn lại với hướng của Ngôn Thiên Hạ. Nhưng anh vẫn bị bao vây, hơn hai mươi kẻ vây sau lưng anh đã đánh ngã được hơn mười tên, nhưng sức lực của anh cũng không còn được như ban đầu nữa.
Khưu Lạc nghe thấy sau lưng có tiếng rên nho nhỏ, tiếp đến là tiếng người ngã xuống đất, nhưng anh không hề quay đầu lại. Nhìn thấy mấy chiếc xe taxi đang đợi khách trước khách sạn, anh liền nhảy lên một chiếc lao đến sở cảnh