Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đẳng Cấp Quý Cô

Đẳng Cấp Quý Cô

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1034 lượt.

quản gia, xuất hiện giữa phòng khách nhà họ Tăng, “Uncle!”
Mọi thành viên trong hội đồng quản trị vô cùng bất ngờ.
“Ha ha ha, Tử Tề đến rồi.” Đổng sự Tăng vui vẻ giới thiệu, “Đây là ‘vũ khí bí mật’ mà lúc nãy tôi nói. Trong đêm hội WIP, tôi tin là các vị đã nhận thấy năng lực của Tử Tề. Lần này gọi cậu ấy đến Thượng Hải để tạm thời thay thế Sở Sở.”
Tử Tề gật đầu thay lời chào.
Thành viên hội đồng quản trị nhớ ra Tử Tề và Hiểu Khiết từng có hôn ước, đã hiểu ra sách lược mà Đổng sự Tăng ám chỉ.
Ông ta nói với Tử Tề: “Lúc nãy chúng ta vừa bàn về Hoàng Hải 2, nhiệm vụ này sẽ do cháu phụ trách chính. Cháu đã xem các tài liệu liên quan mà ta gửi chưa? Có suy nghĩ gì không?”
Tử Tề gật đầu, “Cháu đã làm xong bản kế hoạch rồi, uncle yên tâm.”
“Uncle quả nhiên không nhìn nhầm người, đây là bản kế hoạch quan trọng nhất nửa năm cuối của Hoàng Hải, đừng để uncle mất mặt đấy.” Đổng sự Tăng hài lòng, vỗ vai Tử Tề, rất hy vọng vào “vũ khí bí mật” này.
Nghe những lời tán dương của ông ta, lại nhìn những nụ cười của hội đồng quản trị, đáng lẽ Tử Tề phải thấy rất vui mới phải, nhưng không hiểu sao anh lại thấy có gì đó không ổn. Đang mải nghĩ thì Đổng sự Tăng lên tiếng: “Ngồi máy bay lâu vậy chắc cháu mệt rồi, hãy đi nghỉ đi đã.”
Tạm gác mọi chuyện lại, Tử Tề lễ phép cảm ơn rồi theo quản gia vào phòng ngủ dành cho khách.
Không biết tự lúc nào, tiếng chuông cửa nhà họ Tăng lại vang lên lần nữa.
Đổng sự Tăng đứng ở phòng khách, sắc mặtlạnh lùng liếc Thang Tuấn mang hoa đến thăm Sở Sở.
Thang Tuấn mở lời: “Uncle, cháu vừa đến bệnh viện, mới biết Sở Sở đã ra viện…”
Đổng sự Tăng bực bội ngắt lời, “Anh vẫn còn coi tôi là uncle của anh? Vậy tại sao anh lại làm tổn thương Sở Sở?”
Thang Tuấn ân hận: “Cháu xin lỗi, là cháu có lỗi với cô ấy.”
“Bây giờ xin lỗi thì có tác dụng gì? Anh đi đi, ta sẽ không cho anh gặp Sở Sở!”
Thang Tuấn chưa nản chí, tiếp tục khẩn cầu, “Cháu biết uncle nhất định giận và thất vọng về cháu. Tất cả là do cháu xử lý không tốt! Cháu thực sự rất buồn, cũng rất lo lắng cho tình trạng của Sở Sở, xin chú hãy cho cháu gặp cô ấy. Cháu nhất định phải nói chuyện với cô ấy, tận mắt nhìn thấy cô ấy không sao mới yên tâm.”
Bộ dạng thành khẩn hối lỗi của Thang Tuấn xoa dịu Đổng sự Tăng, ông cũng hòa hoãn hơn. Thoáng phân vân, Đổng sự Tăng dẫn Thang Tuấn đến trước cửa phòng Sở Sở, vẫn không quên gằnggiọng: “Ta chỉ muốn tốt cho Sở Sở nên mới để anh lên đây. Nếu anh dám làm cho Sở Sở đau lòng nữa thì ta sẽ không tha cho anh đâu!”
Thang Tuấn gật đầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng cô. Sở Sở dựa vào đầu giường, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thang Tuấn khẽ gọi: “Sở Sở, anh đến thăm em.”
Nghe thấy giọng Thang Tuấn, cô kinh ngạc quay lại. Thang Tuấn cầm hoa, nét mặt hối lỗi.
“Sở Sở.” Thang Tuấn tới gần cô.
“Anh đến làm gì? Tôi không muốn nhìn thấy anh!” Cô lạnh lùng.
“Em đã khá hơn chưa? Hoa tặng em, em thích nhất hoa hồng mà.”
Sở Sở quét mắt qua bó hoa hồng, hừ một tiếng, “Mang hoa cho tôi? Giống đi viếng mộ nhỉ. Nhưng như thế cũng chẳng sai, Tăng Sở Sở trước kia đã chết rồi.”
“Sở Sở, đừng nói linh tinh! Mấy ngày này em không nên vận động nhiều, cứ ở trong phòng nghỉ ngơi thôi, biết chưa? Em thế này làm anh lo lắng lắm.”
Sở Sở nhấc chăn ra, bước xuống giường, cầm lấy bó hoa hồng trong tay Thang Tuấn, nhìn một lúc rồi vứt mạnh xuống sàn.
Thang Tuấn sững sờ.
Sở Sở cười lạnh, “Lo lắng? Chẳng qua là anh ân hận nên mới đến thăm tôi, đúng chứ? Tôi không cần sự quan tâm đột xuất đó của anh, tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi hoàn toàn không cần anh. Sự xuất hiện của anh chỉ làm tôi nhớ đến sự ngu xuẩn và những đau khổ mà tôi phải chịu đựng trong những năm tháng qua!”
Thang Tuấn lúng túng, thở dài: “Anh… Em nói đúng. Anh có lỗi với em, nhưng anh lo lắng cho em thật lòng. Sở Sở, anh xin lỗi, là anh làm em tổn thương!”
Sở Sở nhìn người con trai mình từng yêu say đắm đang đứng trước mặt. Chỉ dùng hình thức cực đoan này cô mới giành được sự quan tâm của anh, lòng càng thêm căm phẫn, “Nếu anh tới đây chỉ để nói những lời ân hận vô dụng đó thì không cần lãng phí thời gian nữa! Tôi không có ý định tha thứ cho anh, bởi vì lời xin lỗi của anh không thể đáp lại nổi những tình cảm mà tôi đã phải trả giá trong hai mươi mấy năm qua! Nó cũng không thể khiến cơ thể tôi khỏe mạnh trở lại. Sự bù đắp này quá rẻ mạt!”
Thang Tuấn mất hết mặt mũi, nhưng chỉ biết thốt lên: “Anh xin lỗi.”
Sở Sở càng điên tiết, “Đủ rồi! Điều tôi không muốn nghe nhất chính là lời xin lỗi! Tại sao anh phải xin lỗi tôi? Anh tưởng tôi sẽ chấp nhận lời xin lỗi của anh, rồi chúc phúc cho anh, tha thứ cho anh, nhìn anh và Lâm Hiểu Khiết bên nhau vui vẻ? Anh đừng có mơ! Tôi sẽ không tha cho anh và Lâm Hiểu Khiết!” Cô giẫm mạnh lên bó hoa trên sàn.
Thang Tuấn kinh ngạc, “Sở Sở, em…”
“Thế nào? Kỳ lạ hả? Tăng Sở Sở dịu dàng trước đây đã biến mất rồi, bây giờ tôi điên cuồng thế này khiến anh sợ hãi phải không? Đây mới đích thực là Tăng Sở Sở! Tôi đã chịu đựng anh và Lâm Hiểu Khiết quá lâu rồi!”
“Không, anh