Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1037 lượt.
bố không có con cũng không sống nổi, sao con lại tàn nhẫn với bố như thế?” Nghĩ đến việc suýt nữa mất con gái yêu, ông không kiềm chế được nữa, nước mắt cũng thấm đẫm gương mặt già nua.
Sở Sở ân hận: “Con xin lỗi, con xin lỗi.”
Đổng sự Tăng thương xót lau gạt lệ cho con, “Không sao, bố không trách Sở Sở, con chỉ cần yên tâm nghỉ ngơi để mau hồi phục, đừng nghĩ gì cả. Bố bảo đảm sẽ không để Thang Tuấn và Lâm Hiểu Khiết sống yên, nhất định sẽ lấy lại công bằng cho con!”
Nhân viên y tế đẩy Sở Sở vào phòng bệnh, nỗi căm hận trong lòng Đổng sự Tăng càng thêm chồng chất: Thang Tuấn, tao quyết không tha cho mày!
Sở Sở nhắm mắt tĩnh dưỡng. Ông ngồi bên con, ngắm khuôn mặt trắng bệch yếu ớt mà đau lòng, ngón tay vô tình cứ gõ liên tục xuống mép giường.
Tính toán trong lòng một lát, ông lôi điện thoại ra, đứng lên rời khỏi phòng bệnh.
Đài Bắc, trung tâm thương mại Hải Duyệt. Hành lang tối đen không bóng người, chỉ có một văn phòng vẫn sáng đèn.
Tử Tề tiều tụy, râu cằm lún phún. Anh ngồi trước bàn làm việc kiểm tra tài liệu, xem một hồi thấy hơi mệt bèn dựa vào ghế, nhắm mắt lại. Điện thoại chợt đổ chuông.
Anh mở mắt, nhìn số máy. Nhấn nút nghe: “Chú Tăng?”
Đổng sự Tăng đứng ở bên ngoài phòng bệnh, cười: “Tử Tề, lâu lắm không gặp, chú Tăng có việc muốn nhờ cháu. Sắp tới chuẩn bị kêu gọi nhà cung cấp cho Hoàng Hải 2, cần một giám đốc dự án. Người đầu tiên chú nghĩ đến là cháu, không biết dạo này cháu có thời gian không, tới Thượng Hải một chuyến nhé?”
Tử Tề lập tức ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nghe Đổng sự Tăng tường thuật về kế hoạch của mình.
Tiếng chuông cửa bấm liên hồi thúc giục, Đổng sự Tăng đi đi lại lại trước cửa biệt thự nhà họ Thang. Thang Mẫn cũng bất ngờ khi thấy ông ta: “Muộn thế này uncle còn qua thăm?”
Đổng sự Tăng tức giận: “Gọi Thang Tuấn ra đây!”
Thang Mẫn khẽ chau mày, lòng cảnh giác, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Đổng sự Tăng phẫn nộ, “Ta mới phải hỏi Thang Tuấn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến Sở Sở phải vì nó mà phải tự vẫn!”
Thang Mẫn và Châu Văn sững sờ.
Thang Mẫn bị sốc, “Cái gì? Sở Sở… tự vẫn? Hiện tại tình hình thế nào?”
Đổng sự Tăng gào lên: “May mà phát hiện sớm, nhưng con gái ta đang phải nằm trong bệnh viện điều trị. Ta coi Thang Tuấn như con rể tương lai thế mà nó nỡ đối xử với Sở Sở như vậy? Chuyện này ta tuyệt đối không bỏ qua!”
Thang Mẫn tự biết không ổn rồi, “Thang Tuấn không có nhà, cháu đến bệnh viện với uncle. Cháu sẽ bắt Thang Tuấn xin lỗi Sở Sở. Chú Châu, chú chuẩn bị canh bổ, lát nữa đem vào cho Sở Sở.”
“Vâng.” Châu Văn gật đầu, vội đi vào sắp xếp.
Đổng sự Tăng cười lạnh: “Cô tưởng đến bệnh viện xin lỗi một tiếng là đủ? Vài bát canh tẩm bổ là có thể khiến Sở Sở khỏe lại?”
Thang Mẫn không biết nói sao, ra sức cúi người xuống: “Cháu thực sự xin lỗi. Mong uncle bớt giận, đợi Thang Tuấn về, cháu nhất định sẽ làm rõ chuyện này, hẳn là có sự hiểu lầm.”
Đổng sự Tăng hừ một tiếng, “Hiểu lầm? Hiểu lầm chỗ nào? Sự việc quá rõ ràng rồi! Tất cả đều vì Thang Tuấn mê mẩn Lâm Hiểu Khiết, Sở Sở mới nghĩ quẩn vậy!”
Thang Mẫn cũng hiểu lúc này không phản bác thì coi như đã thừa nhận, nhưng trong tình huống hiện tại, càng giải thích chỉ càng khiến tình hình thêm tồi tệ.
Đổng sự Tăng nghiêm giọng: “Bây giờ Sở Sở cũng chẳng thể đối diện với Thang Tuấn.”
“Uncle yên tâm, cháu sẽ xin nghỉ không lương cho Sở Sở.”
“Ta không muốn chuyện này trở thành chủ đề bàn tán của đám nhân viên.”
“Vâng, cháu nhất định sẽ xử lý thận trọng.”
“Hoàng Hải 2 sắp thi công xong, công ty nhất định cần người. Ta cũng không muốn vì sự vắng mặt tạm thời của Sở Sở mà ảnh hưởng đến việc công, ta đã tìm thêm một giám đốc dự án đến hỗ trợ công việc phòng kế hoạch, cô không có ý kiến gì chứ?”
Thang Mẫn nhanh chóng đáp: “Vâng, cháu biết rồi. Uncle quyết định là được.”
“Sở Sở vừa thoát khỏi cơn nguy hiểm, không tiện tiếp khách, tối nay khỏi phải đến làm phiền nó.”
Thang Mẫn gật đầu, “Vâng ạ, nhờ uncle gửi lời xin lỗi.”
“Hừ.” Đổng sự Tăng tức giận trừng Thang Mẫn, quay đầu bỏ đi.
Cơn bão đã qua, Thang Mẫn mất hết sức lực, chán nản dựa vào cửa, chuyện này nên giải quyết sao đây?
Ngày hôm sau đi làm, Hiểu Khiết mang bữa sáng cho Thang Tuấn. Cô đặt một chiếc bánh sandwich và một cốc trà sữa lên bàn, còn cẩn thận cắm ống hút rồi mới đưa cho anh.
“Cảm ơn em.” Thang Tuấn dịu dàng. Tiếng cảm ơn đầy yêu thương này được Hiểu Khiết đáp trả bằng nụ cười ngọt ngào. Ấm áp quá.
Thang Tuấn mở kẹp tài liệu, bắt đầu thảo luận công việc, “Mấy hôm nay anh cũng suy nghĩ về Hoàng Hải 2, đã liên lạc với vài nhà cung cấp rồi, có thể thảo luận về thiết kế quầy hàng với các nhà thiết kế từng hợp tác tại Đêm hội WIP.”
Hiểu Khiết gật đầu lia lịa.
Tố Tố, Trịnh Phàm và Tô Lợi thấy hai người đứng sát nhau thế, bèn xúm lại, vừa ăn sáng vừa bàn tán.
Tố Tố: “Nhìn hai người họ mới ngọt ngào làm sao.”
Trịnh Phàm gật đầu: “Xem ra chiến dịch giữa chủ nhiệm, giám đốc và Sở Sở đã đến hồi kết. Chắc Sở Sở chủ động rút lui rồi, chà.”
Tô Lợi và Tố Tố thở dài th