Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.


Anh cúi đầu nhìn tập giấy trong tay, nở nụ cười, tôi túm lấy, dường như khiêu khích nhìn thẳng anh.
Anh cười khẽ, hơi thở phảng phất qua mặt tôi, bên tai tôi không ý thức nóng dần lên.
“Vì sao muốn rời khỏi cuộc thi ?”. Anh thở dài, tôi có thể thấy rõ lời nói anh hỏi trong ánh mắt đầy mong đợi.
Tôi nhìn anh, không nói gì, nâng tay vuốt nhẹ sợi tóc. Nếu như bây giờ tôi câu trả lời không phải anh nghĩ, như vậy, anh có tin tôi không ?
“Vì sao không nói?”. Anh ngữ điệu như đã thiếu kiên nhẫn.
Tôi mỉm cười, bướng bỉnh cắn môi.
Cục diện bế tắc, nhất thời có âm thanh phá vỡ, “Diệp Tử, tôi có chuyện muốn nói với bạn”. Trần Vũ Hoa từ bên ngoài tiến vào, bước chân lướt nhẹ, thấy tôi và Hướng Huy giằng co, lại đi ra ngoài, “Hai người có chuyện a, vậy tôi ra ngoài chờ bạn”.
“Không cần”. Cả hai chúng tôi đồng loạt, ăn ý thần kỳ.
“Có chuyện gì anh cứ nói đi”. Tôi rất thản nhiên.
Trần Vũ Hoa lén lút nhìn mắt Hướng Huy,có lẽ nháy mắt ra hiệu, Hướng Huy biết điều tránh ra, nhưng không có đi xa, chỉ là trở lại bàn, lấy máy ghi âm ra, thay đổi lại rồi lắp vào, lắp qua lắp lại nhiều lần cũng không thấy tiếng hát nào vang lên.
Tôi thu hồi tầm mắt, không phớt lờ, biểu tình lạnh nhạt. Trần Vũ Hoa thấy hơi chật hẹp, hắng giọng, ấp úng nói : “Diệp Tử, anh thích em. Em có thể làm bạn gái anh không ?” . Anh ta dường như thu hết can đảm mới dám nói ra lời nói này, gương mặt đỏ bừng.
Tôi hếch mũi, ánh mắt vô thức nhìn sang Hướng Huy, anh tuy rằng đang đùa nghịch máy móc, nhưng tôi luôn cảm thấy anh vẫn lắng nghe cuộc đối thoại của chúng tôi.
Không gian im lặng không tiếng động.
Trần Vũ Hoa nôn nóng đổ mồ hôi, nhìn từ góc độ của tôi có thể thấy chóp mũi anh ta toát ra dòng mồ hôi trong suốt, bỗng nhiên cảm thấy anh ta rất dễ thương.
Tôi lấy từ túi nhỏ của mình một chiếc khăn tay đưa cho anh, dịu dàng cười, “Đầu tiên lau mồ hôi đi đã”.
Anh đưa tay tiếp nhận, lúng túng lau vài cái. Mặt vẫn như trước tràn đầy hy vọng, khiến tôi không dám từ chối.
Tôi nuốt ngụm nước bọt, nín thở, trong đầu một đống hỗn loạn, hạ ý thức nhìn sang Hướng Huy, vô tình chạm đúng ánh mắt anh, lại thấy anh vội vàng né tránh, xoay người, đặt chính mình bên ngoài sự việc, tôi thấy trong lòng một tảng băng lạnh buốt, có chút mỏi mệt, mỉm cười “Được”.
Hướng Huy có chút cứng lại, tôi tươi cười càng rực rỡ, thế là, trong đêm mua đông lạnh buốt này, tôi chính thức trở thành bạn gái của Trần Vũ Hoa.
Mục đích của tôi rất đơn giản, nếu đó là điều anh vui sướng muốn nhìn thấy, tôi sẽ làm điều đó vì anh.
End
—————————————
[1'> diễm quán quần phương (艳冠群芳) : đẹp nhất, nổi bật nhất trong số những người tham gia.
Diễm 艳: đẹp
Quán 冠: dẫn đầu, cầm đầu
Quần 群 : nhóm
Phương 芳 : thơm ngát






Từ lúc yêu, tại sao không nói?
Có những thứ đã mất, sẽ không bao giờ trở lại!
Thời gian cuối kì dần tới gần.
Tôi phát hiện từ ngày kết giao với Trần Vũ Hoa, tôi trở nên sa đọa hẳn. Trước giờ tôi rất chăm chỉ, không những không nhiễm cho anh ấy đức tính đó, ngược lại còn bị anh làm ảnh hưởng.
Tôi bắt đầu táo bạo đến kí túc xá nam sinh, chỉ để — chơi game.
Hắn đáp hết sức sảng khoái, “Được.” Lại tặc tặc lưỡi, hỏi xoáy lại, “Vậy nếu em thua thì sao?”
“Cô ấy mà thua không phải làm gì cả, tôi làm thay là được tôi.” Trần Vũ Hoa tiến đến choàng tay lên vai tôi, đôi mắt dưới tấm kính loé lên luồng sáng kiên định.
Anh ấy chính là như vậy, bình thường sẽ không cố nói lời ngon tiếng ngọt với tôi, nhưng khi cần là anh ấy xuất hiện đúng thời điểm, không thể chối từ.
Trương Chim to ngượng ngùng nói: “Cậu sợ tớ sẽ ăn cô ấy hay sao? Còn lâu nhá, đây cũng biết vợ bạn không được khi dễ.” Giữa lông mày hiện lên vài tia tức giận.
Trần Vũ Hoa gãi gãi đầu, “Đương nhiên là không, tớ tất nhiên tin cậu.”
“Hừ.” Trương Chim to khịt mũi, “Giải thích là che dấu, che giấu chính là có chụyện.”
“Phì.” Tôi nhịn không được phá lên cười, cười xong lại cảm thấy không ổn, bận rộn hoà giải: “Kệ anh ấy, anh nói thua xử lý thẽ nào, em đều làm theo.”
“DiệpTử.” Trần Vũ HOa không vui trừng mắt nhìn tôi, hình như rất bất mãn với cách làm của tôi.
“Diệp Tử so với cậu dễ dãi hơn nhiều, lề mề như cậu không hiểu sao có thể theo đuổi được cô ấy.” Tôi cố nén cười, biểu hiện cứng nhắc, khẩu khí lập tức tăng vọt, “Thừa lời, còn không nói đi?”
“Em thua phải chay đến phòng đối diện, gặp người con trai đầu tiên nhìn thấy là phải nói ‘Em thích anh’, thế nào?” Trương chim to chớp chớp đôi mắt ti hí, cười gian, khuôn mặt tràn đầy âm mưu sắp được thực hiện.
Tôi vừa nảy ra một ý tưởng đồng ý nhanh, “Xong luôn.” Rồi nói “Nhưng như vậy không công bằng với em, nếu là anh thua, phải chạy đến ôm cái cột điện có biển quảng cáo thuốc đông y chữa bất lực hét to ba lần ‘Ta rốt cuộc được cứu rồi’, thế nào?”
Trần Vũ Hoa cố nén cười, khoé miệng chậm rãi nhếch lên, những người trong phòng ngủ nghe thấy đều đập tường mà cười, nhao nhao hết lên. “Nếu là như vậy thật có kịch