The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

ng Huy không quan tâm cười, “Thực ra bọn Trương chim to có hẹn đi hát karaoke, nhưng bộ dạng của em thế này…” Anh nhìn tôi, “Anh vừa từ chối hết rồi.”
Tôi nhẹ nhàng thì thầm, “Hai người riêng một thế giới không phải càng tốt hơn sao, ngốc ạ.”
“Em nói gì?” Anh nhíu mày hỏi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên tươi cười, “Em nói về sau cũng đi chơi thế này nhé.”
“Thật?” Anh không tin tưởng nhìn tôi, “Anh nghe phảng phất không rõ thế nào giống như hai người riêng một thế giới cái gì gì…”
Tôi nở nụ cười vô tội, “Có sao có sao?” Tôi nhìn xung quanh, đánh chết tôi cũng không thừa nhận lời nói vừa rồi.
Gương mặt anh nhìn sáng láng cười mà tựa như không, ấm áp như ngày xuân, xua tam cảm giác khó chịu của căn bệnh, tâm tình tôi bỗng tốt hẳn lên. “Sinh nhật anh, em lại không chuẩn bị quà gì, vậy em mời anh ăn cơm.” Tôi sờ sờ cằm vừa ngẫm nghĩ vừa nói.
Anh khẽ nghiêng người cúi đầu nhìn xuống tôi, “Mời anh đi ăn cả một bữa lớn sao?”
“Em rất nghèo,” Tôi tội nghiệp dựa đầu vào ngực anh, hai tay vân vê chiếc cúc áo anh, tôi đúng là nghèo nha, mới mua đồ trang điểm và quần áo, cùng là vì nữ vi duyệt kỷ giả dung [1'> thôi.
Anh nói: “Vậy anh mời em.”
“Không được,” tôi lắc đầu, “Em mời anh, nhưng địa điểm là em chọn.”
“Tuỳ em thôi,” Anh đưa tay lên cằm tôi, nhẹ nhàng xuôi lên vuốt chóp mũi tôi.
Đi xa ngôi trường gần phía thành phố là nhà hàng KFC, McDonald nhỏ, ngồi xe buýt phải qua hai điểm dừng, muốn ăn món ngon phải đi xa thôi.
Không khí tươi mát trong lành sau cơn mưa là một không gian hiếm hoi cho hai người được ở một mình cùng nhau, không bị ai quấy rầy, vậy là, chưa ai đề xuất ngồi xe, cùng chưa xác định đi về phía nào, chỉ cứ dọc theo con đường nhỏ trước cửa trường mà tán gẫu, đến đâu tính đến đó, cứ đi dạo trước đã.
Người ta nói tình yêu khiến IQ con người trở về gần như bằng không, lời nói này bây giờ thật không sai chút nào, cứ đi chẳng biết khi nào lại đến con đường yên tĩnh vắng bóng người, hơn nữa có xe không ngồi lại muốn tận hưởng không gian tĩnh lặng êm ả, về sau chân đã mỏi nhừ miệng đắng lưỡi khô, thế này không phải tự làm mình khổ sao. Nhưng mà, tôi lại ngọt ngào cười ngây ngốc, vì có người này bên cạnh thật lãng mạn và ấm áp.
Trời bắt đầu mưu phùn từng tia nhỏ, chẳng hề làm người ta ghét, thậm chí tôi bước chậm trong mưa với tâm trạng nhàn nhã. Dang rộng hai tay, ngửa đầu cảm nhận không khí hơi thở của mừa xuân thật tuyệt vời.
Hướng Huy kéo tôi thẳng đến mái hiên che ở một ngôi nhà mới nói, “Em đang ốm, không thể đi mưa.”
Tôi ngượng ngùng mỉm cười, chính mình còn quên mất chuyện này.
Cận thận xem xét lại chỗ trú tạm thời, phát hiện ra đây là một hàng cháo, bên trong cửa hàng rất nhỏ, bên trong chỉ đặt vẻn vẹn bốn chiếc bàn, trên mỗi mặt bàn được trải chiếc khăn nhiều hoa văn hoạ tiết, sạch sẽ đến ngạc nhiên.
Tôi quay đầu nhìn Hướng Huy cười: “Em mời anh ăn cơm ở chỗ này luôn được không?”
“Nhưng em sẽ bị lợi dụng đấy,” anh thuận tay giật tóc tôi.
Tôi lè lười, kéo anh ngồi xuống.
“Hai bát cháo ạ,” tôi dùng ngón tay vỗ vỗ lên mặt bàn, đung đưa hai chân, tâm trạng cực tốt.
Trong cửa hàng trừ một người phụ nữ trung tuổi không thấy có người nào khác, xem ra chủ hàng, người thu tiền, đầu bếp đều là bà một mình kiêm hết.
Chờ bà chủ bưng ra hai bát cháo nóng khói bay nghi ngút tới, chuyện kỳ quái xảy ra.
Đầu tiên bà buông khay xuống dụi mắt, chăm chú nhìn Hướng Huy không chớp mắt.
Tôi buồn bực, chẳng lẽ sức quyến rũ của Hướng Huy lớn đến vậy, từ hai mươi tuổi đến năm mươi tuổi cả lượt đều bị thu phục sao?
Hướng Huy và tôi đưa mắt nhìn nhau, mặt đỏ ửng. Tôi nghĩ định nói đùa vui vài câu, nhưng nhìn biểu hiện chững chạc đàng hoàng của bà chủ lại nhịn xuống.
Cô bỗng nhiên lau lau tay vào cái tạp dề, lấy trong túi áo ra tấm ảnh đen trắng nhỏ, đối chiếu với khuôn mặt Hướng Huy vài lần, xem đi xem lại mới thở dài một tiếng nặng nề.
“Hai vị từ từ dùng,” giọng nói của cô lộ ra vẻ thất vọng rõ rệt, chuẩn bị dời đi.
Lòng hiếu kỳ của tôi thúc đẩy muốn giải mã bí ẩn này, tôi không suy nghĩ gì lại hỏi: “Bà chủ quán, có chuyện gì vậy?”
Bà lắc đầu, yên lặng xoay người rời đi.
Tôi ngẩn người nhìn chằm chằm vào bóng lưng bà bước đi.
“Thật đáng thương,” người ở bàn bên cạnh than thở một câu.
Tôi nghiêng đầu sang bên đó, người nói là một ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, cứ lắc đầu một cái thở dài một cái, lăn qua lăn lại đũa trong tay quấy, chậm chạp chưa đưa vào trong miệng.
Dường như cảm nhận ánh mắt của tôi, ông ngẩng đầu đưa mắt nhìn, tôi có chút lúng túng dời tầm mắt, lại nghe tiếng ông nói nhẹ, “Tôi ăn cháo ở đây mười mấy năm, mỗi lần đều chứng kiến sự hy vọng rồi lại thất vọng của bà ấy”. Không đợi tôi hỏi, ông lại tiếp tục nói, “Con trai bà ấy mới vài tuổi đã bỏ đi, mãi không tìm về, bởi vì biết nó thích ăn cháo, cho nên bà ấy đã mở cửa hàng này, hy vọng một ngày nào đó mẹ con sum họp. Bởi thế bà ấy thấy chàng trai này độ tuổi xấy xỉ, mới để ý kĩ vậy, cháu gái, bỏ qua cho”.
Thì ra là vậy.
Tôi không nghĩ một cửa hàng đơn giản thế nà