Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

c quà của anh không ?”. Quả nhiên là anh, tôi lười nhác vươn vai, lỗ tay gắn chặt microphone, “Dạ, có điều … Em mở không được”. Tôi lấy giọng điệu tội nghiệp nói.
Đầu bên kia anh dịu dàng mỉm cười.
Tôi ôm điện thoại, thay đổi tư thế ngồi, dùng giọng mềm mại dụ anh, “Mau nói đi”. May mà Chu Xuân không ở đây, nếu không chắc chắn bị cô nàng cười chết.
Hướng Huy chậm rãi nói, “Diệp Tử …”.
“Em đang nghe” còn không phải sao, hai tai dựng thẳng lên, đừng thể hiện nghiêm trọng vậy chứ.
“Em còn nhớ chúng mình lần đầu tiên gặp nhau là lúc nào không ?”.
Tôi buồn bực, sao anh đột nhiên lại bắt đầu hỏi đến vấn đề không liên quan thế này. Mắt liếc nhìn hộp quà, đột nhiên như trong mộng mới tỉnh.
“Nghĩ ra rồi à ?”. Anh cười thấp.
Tôi dùng tai kẹp lấy microphone không hạ, tay lấy nhanh mở khóa mật mã, một tiếng « Cạch » phát ra.
Tôi vội vã mở ra, bên trong là một chiếc điện thoại di động tuyệt đẹp. Rất quen mắt, đầu tuần khi cùng Hướng Huy đi dạo phố, tôi có đứng xem, nhưng giá tiền cao đến kinh ngạc, cho nên tôi ngần ngại thật lâu cuối cùng vẫn nhịn đau buông tha.
Bây giờ nó đang lẳng lặng nằm trong tay tôi.
“Thích không ? “.
Tôi nhỏ giọng, ” Thích, nhưng … ” là quá quý giá.
“Thích thì tốt”. Anh như nhẹ nhàng thở ra.
” Hướng Huy … “. Dường như biết rõ tôi muốn nói gì, anh nhanh chóng cắt đứt lời nói của tôi, “Tiểu Diệp Tử, đây là quà tặng em ngày quốc tế thiếu nhi, đồng thời cũng là phương tiện anh có thể bất cứ lúc nào cũng bắt được em”.
Quà ngày quốc tế thiếu nhi … Lời nói này …. Thật hay ….
“Cho nên em phải cam kết hai mươi tư giờ đều phải mở máy, không thể lấy cớ hết pin, bởi vì anh đã chuẩn bị sẵn hai sạc pin …”. Tôi cắt ngang lời anh, “Biết rõ, thưa sếp, anh thật dài dòng”. Nói xong chính mình cũng cảm thấy buồn cười, nhịn không được nheo mắt cười.
Các tính năng hình thức của điện thoại di động này đều rất tốt, duy nhất có một khuyết điểm là không hỗ trợ nhập kí tự Trung Quốc, tiếp thu có thể, nhưng ngay lúc này thị trường đã được cấp gạch lót hàng đầu.
Nó cũng trải qua nhiều năm với tôi, trong khoảng thời gian cũng mất một lần, tất nhiên đây là điều sau này hãy nói.






Thích một người, sẽ không có đau đớn.
Yêu một người, có thể đau đớn sẽ kéo dài,

Nhưng anh đã mang đến cho tôi niềm vui, đó cũng là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời.
Cuối tháng sáu, mở ra một kì thi quan trọng.
Bốn mươi sáu điểm kiểm tra đối với một số người là một thảm họa, đối với một số người khác lại chỉ như một bữa ăn sáng, tôi mặc dù đang ở trong tình yêu cuồng nhiệt chỉ số thông minh giảm rất mạnh còn có xu thế về không, nhưng … phải cái bốn mươi sáu điểm, còn không xem là một việc khó?
Ánh mắt tôi tập trung nhìn anh, biết rõ chỉ là một lời nói đùa của anh nhưng vẫn thấy rất cảm động.
Hướng Huy định thần nhàn nhã chỉ lên bàn cơm vẫn chưa động đến, “Còn không ăn nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi”. Anh một tay bưng bát, một tay gõ vào trán tôi, gương mặt đạm đạm cười, “Lại còn không ăn, anh sẽ ăn em”. Tôi bối rối, không muốn mở cửa để công chúng đến tham quan xem kịch, vội vàng cầm lấy bát đũa, ngoan ngoãn cho vào trong miệng, một mặt vẫn im lặng không rõ việc anh nói cam kết nếu lần này không thể qua được, anh sẽ cùng tôi thi lại lần nữa.
Miệng anh thoáng nét cười, “Được, anh nhất định cùng em, nhưng bây giờ muốn em tập trung ăn cơm, sau đó…”. Anh tà tà hất cằm lên, làm bộ tới gần, tôi mặt có chút nóng, cúi đầu, hai lần ba lượt ăn xong, lau miệng, mới nhẹ nhàng cười.
Lúc ấy tôi đúng là ngốc, ngụy thiện lại quá ngây thơ, không nghĩ anh làm thế nào để chắc chắn việc tôi không thông qua, mà càng không nghĩ đến là có người so với tôi còn ngốc hơn.
Tình yêu đẹp là bạn nhìn cả thế giới qua một người, tình yêu xấu là bạn vì một người mà bỏ cả thế giới này.
Còn cho rằng mình mới là người phải trả nhiều nhưng thực tế anh vì tôi mà buông tay nhiều thứ.
Một tháng sau, thành tích công bố, kết quả thật khiến người dở khóc dở cười.
Tôi điểm sát đạt tiêu chuẩn, như đường dây điện thấp xẹt qua, còn Hướng Huy cuối cùng nộp bài gần như bỏ trống giấy thi, chỉ vì lời hứa với tôi.
Nếu như không phải tôi càn quấy, với thành tích xuất sắc anh nhất định nhẹ nhàng qua được, nhưng bây giờ ….
Tôi che dấu hổ thẹn trong lòng, khóc cười mắng anh ngốc, anh không chút để ý, không những vậy còn đề xuất chúc mừng tôi vì đã thông qua kì thi thuận lợi, tôi từ chối, sau lại quay ra an ủi tôi, như thể tôi mới là người bị đối xử bất công.
Đôi khi tôi nghĩ ngợi lung tung, đầu tiên cạn kiệt hạnh phúc có phải sẽ dự báo kết cục tương lai, lại sợ hãi trên đời mọi chuyện tốt đẹp, cũng giống như cầu vồng thoáng qua, giống như cánh bướm, cũng không thể kéo dài.
Hướng Huy cười chuyện đầu tôi đột nhiên toát ra rất nhiều ý nghĩ cổ cổ quái quái, cũng thẳng thắn hỏi tôi, tôi là bạn gái anh, không đối tối với tôi thì đối tốt với ai.
Tôi thường bị anh giáo huấn đến á khẩu không nói được gì, nhưng lại thấy ngọt ngào trong lòn