Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Đáng Tiếc Không Phải Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

iện thoại của Hướng Huy là tôi phải chọn mất hai giờ, lại mất gần một giờ chọn đoạn âm lượng phù hợp từ bài hát “Đôi mắt của em”, bởi vì thích, hơn nữa nó là có ý nghĩa đặc biệt với tôi và Hướng Huy, cho nên tôi không cho anh đổi đi.
Hướng Huy nói nhỏ vài câu, hầu hết thời gian lắng nghe nghiêm túc, dù vậy lúc mở miệng nói, giọng cũng áp rất thấp, tôi chỉ thấy sắc mặt anh thay đổi, thỉnh thoảng nhíu mày, ngón tay vô thức gõ lên máy tính để bàn, dường như đang gặp vấn đề cực kỳ đau đầu.
Khi anh cúp điện thoại, tinh thần vẫn không yên, nói chuyện với tôi, ánh mắt mơ hồ nhìn đi nơi này.
Tôi vu vơ hỏi: “Có tâm sự gì à?”.
Anh miễn cưỡng cười, “Vài việc nhỏ thôi”.
Anh đã nói như vậy, tôi cũng không hỏi lại.
Tôi bỗng nhiên ngượng ngùng kéo vạt áo, mắt nhìn chằm chằm xuống đất, cố nói nhỏ chỉ để hai người nghe thấy, “Hướng Huy … tháng sau … kì Lễ quốc khánh … anh cùng em về nhà …”. Nói xong, hít một hơi thật sâu.
Một lúc sau anh mới phản ứng kịp: “Em vừa nói gì?”.
Tôi thật không hiểu thực sự anh không nghe rõ hay giả vờ không hiểu, hay là tinh thần hốt hoảng căn bản không nghe thấy, tôi cảm thấy không vui ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
Hướng Huy cười khẽ, thì thầm nhỏ nhẹ, “Diệp Tử, cuối cùng em cũng nguyện ý đưa anh về”.
Tôi lại ngại ngùng gục đầu xuống, đã quen Hướng Huy gần ba năm, ba mẹ vẫn không biết rõ sự tồn tại của anh, mỗi lần nghe mẹ lải nhải bên tai Lâm Sâm tốt thế này, tôi vẫn không nhịn được muốn đứng lên phản bác lại bà, nhưng mỗi lần như vậy vẫn cố nuốt lời muốn nói vào bụng.
Vì việc này, Hướng Huy không ít lần trách tôi, nói rằng tôi không coi trọng anh, không dẫn anh đến gặp gia đình tuyên bố rõ ràng là không cần mất công mất sức tìm dịp đá anh, lại nói tôi không cho anh cơ hội biển hiện trước mặt cha mẹ, tóm lại chuyện đó làm anh rất khó chịu.
Chúng tôi đã đồng ý, bởi vì về phía ba mẹ tôi vốn là giọt sương trước miệng gió, để họ chuẩn bị tâm lý, suy xét lúc đó có đưa về thêm một người cũng không khiến họ sợ hãi. Sau đó chúng tôi lại cùng nhau đến siêu thị mua quà, đương nhiên, tôi khẳng định đủ khả năng lo liệu.
Mọi chuyện đều sắp xếp ổn thỏa, ngay đến lời muốn nói, và ứng phó thế nào với các câu hỏi xảo quyệt tai quái đều được chúng tôi nghĩ trước, chỉ có điều, tôi trăm vạn lần không nghĩ đến, chuyện diễn biến tiếp theo lại ngoài dự đoán của mọi người.
Nếu như tôi sớm phát hiện ra tâm trạng khác thường của Hướng Huy, nếu như tôi truy hỏi cặn kẽ về cuộc gọi của mẹ anh, nếu như….có lẽ mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng trên đời này không có loại thuốc nào là hối tiếc.
Cuộc đời này, đã thay đổi kể từ ngày hôm đó.






Không thể cùng nhau đi suốt cuộc đời, nhưng trong cuộc hành trình dài vô tận, vội vã đến và đi trên một bến đỗ,
bất kể có ở lại bao lâu, cũng không thể giữ chuyến xe ở lại mãi.
Việc đầu tiên sau khi về nhà cuối tuần là long trọng triệu tập ba mẹ đến bàn ăn, chững chạc đàng hoàng nói. “Con có chuyện muốn tuyên bố”.
Mẹ chẳng mảy may đến chuyện này, bà đang đan áo len, thỉnh thoảng khoa tay múa chân lên người ba, bà biết thói quen ầm ĩ là cá tính của tôi nên hoàn toàn coi thường sự tồn tại của tôi.
Tôi hổn hển hét lớn, “Ba mẹ rốt cuộc có nghe con nói không đấy?”. Không nghe về sau đừng hối hận.
Tôi cảm thấy buồn cười, cứ như con gái mình làm cái gì không tiện nói, lại nói thế, tôi không hề làm chuyện xấu gì nha.
Mẹ lại đẩy ba, đáy mắt ông hiện lên tia sáng dịu dàng, đứng lên chắp hai tay sau lưng thong thả nói. “Vài ngày nữa đưa nó về cho chúng ta xem mặt”.
Ông nói xong câu đó, xoay người tiếp tục thảo luận với mẹ về kiểu dáng và màu sắc áo len đang đan, dường như đem tôi gạt một bên.
Mẹ bị cây kim châm vào đầu ngón tay, bĩu môi, xem vào một câu, “Con bé nhà ta rốt cuộc cũng có người để ý rồi”.
Tôi trợn mắt há mồm.
Theo tôi nghĩ lúc ba mẹ biết chuyện nhất định phải kích động quá mức, nhưng phản ứng của hai vị nhà tôi lúc này có vẻ quái dị đột xuất.
Về lý thuyết, trong tình huống bình thường mẹ ngay lập tức gặng hỏi rõ ràng tổ tông mười tám đời nhà trai, còn phía ba phản ứng gần như kịch liệt đến cùng, nói con gái chính là người yêu kiếp trước của ba, tên tiểu tử nào dám bắt cóc con gái ông nhất định ông sẽ hận thấu xương, ba mẹ tôi so sánh với người bên ngoài tuy khác loại chút, cũng sáng suốt hơn chút, nhưng vẫn không nên như vậy.
Tôi dở khóc dở cười, Liễu Như Yên và Chu Xuân là một đôi dở hơi kinh khủng trong phòng tôi, tôi bây giờ xem ba mẹ mình trông giống cặp dở hơi hơn vậy. Hai người này quả nhiên là sợ tôi không gả đi được ?
Tôi phát điên mất, cầm mái tóc trong tay hung hăng muốn chà đạp, sau lại nghĩ đây chính là tóc mình, mới không can tâm buông tay.
Thấy tôi tâm trạng ngột ngạt, khóe miệng mẹ hơi nhếch lên, đưa tay xoa tóc tôi, tình cảm nói, “Con gái ta đã trưởng thành rồi”. Trong lòng tôi cảm thấy ấm áp, ai ngờ chưa đợi tôi cảm động xong, bà đã cốc ngay vào trán tôi, lời nói xoay chuyển tiếp : ” Con dẫn về tên tiểu tử không xuất sắc bằn