Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342001
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.
hẹp dài đen của anh tỏa sáng, khuôn mặt tuy có một ít vết thương nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp trai tuấn tú của anh.
“Hai người nói chuyện gì vậy?”. Có lẽ đâu mới là đề tài tôi quan tâm nhất.
Khuôn mặt anh nhẹ nhàng, “Chúng ta? Hay ai?”. Tôi oán hận cắn răng, vẫn còn giả ngu với tôi.
Chu Xuân bật cười, thấy tôi trừng mắt nhìn, cô mới giả bộ vụng về, biết điều nói, “Tớ về trước”.
Tôi không nói gì, kiễng chân vuốt lên miệng vết thương Hướng Huy, “Đau không?”. Tim tôi quặn đau hỏi, trong lòng thầm mắng Lâm Sâm một trăm lần.
Hướng Huy nắm tay tôi, hơi nhướn mi, giọng điệu nghiêm túc, “Anh ta bị thương so với anh không hề nhẹ”.
“Hai người thực sự đánh nhau?”. Tôi tức giận dậm chân.
Anh mím môi không nói, bỗng mỉm cười, “Buổi tối có lễ kỉ niệm, em cùng anh tham gia”.
Cho đến khi tiệc tối kết thúc, Hướng Huy vẫn không nói với tôi nội dung cuộc nói chuyện của họ. Bị tôi bức nóng nảy, anh nói sơ sài vài câu, “Đâu là chuyện bí mật của đàn ông, em không cần biết rõ”.
Sau thông qua Chu Xuân miêu tả sinh động, tôi mới biết những ly kì cuộc thi biện luận, là vở kịch trường kì long tranh giành hay hổ đấu anh dũng, hai bên ưu thế phát huy tinh tế, đến giám khảo cũng khó xử, cuối cùng thông qua một chủ đề thêm vào, bản báo cáo công trình của học viện J chiếm giữ thiên thời địa lợi nhân hòa khó khăn lắm đã giành chiến thắng. Mà còn bí mật giữa họ, tôi vẫn không thể nào biết được.
Đêm lúc ba giờ sáng, tôi nhận được tin nhắn của Lâm Sâm, chỉ có một câu nói rất đơn giản: Diệp Tử, anh chúc em hạnh phúc.
Tôi trả lời hai chữ ngắn gọn: Cảm ơn. Sau đó mỉm cười chậm rãi khép điện thoại di động.
End
————————————–
[1'> Mạnh Tử : tên là Mạnh Kha tự là Tử Dư, là nhà tư tưởng vĩ đại trong thời chiến quốc ở Trung Quốc (thế kỷ thứ 5 đến thế kỷ thứ 3 trước công nguyên), là một trong những nhân vật tiêu biểu của tư tưởng nho giáo-học thuyết chủ yếu ở Trung Quốc.
Câu nói đó của Mạnh Tử mình không tìm rõ được ở quyển sách nào nhưng hiểu đại ý như : con người muốn làm việc lớn trước sẽ phải chịu qua mệt, đói, đau, loạn, khổ, … gặp phải những khó khăn như vậy, những nghịch cảnh như vậy mới có thể bộc lộ rõ này năng. (hix đoạn này khó nhất chương)
Horace đã có câu :”Nghịch cảnh hé lộ tài năng, sung túc che đậy người tài”.
Đây là luận điểm mà nhóm anh Hướng Huy đưa ra để biện luận.
Các luận chứng Edison, Tào Tuyết Cần, Ostrovsky (tác giả tiểu thuyết “Thép đã tôi thế đấy”) cũng đều có hoàn cảnh như vậy.
[2'> Anh hùng tiếc anh hùng : (theo mình hiểu) hai người giỏi giang ngang sức ngang tài ẩu đả, chiếu đấu.
[3'> Tinh thần AQ: AQ là nhân vật trong tác phẩm “AQ chính truyện” của nhà văn Lỗ Tấn Trung Quốc. Nhân vật AQ luôn tự tìm kiếm sự chiến thắng về tinh thần, luôn cho rằng mình hơn tất cả mọi người về mọi mặt, không bao giờ AQ chấp nhận thua dù trên thực tế là hắn thua. Tinh thần AQ là tinh thần tự tin một cách quá đáng vào bản thân, tự tin mù quáng, nhu nhược.
Tôi tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn thử thách; chỉ là, sau thử thách này còn có những thử thách lớn hơn.
Nhưng lúc này tôi vẫn luôn tin tưởng….
Sau khi vào năm thứ ba, có vẻ như tất cả mọi người đều trở nên bận rộn.
Tôi bận rộn với việc học, Hướng Huy Chim to, bọn họ đều là sinh viên năm thứ tư nên đã bắt đầu vội vàng đi tìm đơn vị thực tập.
Tranh thủ những lúc rảnh rỗi, chỉ có riêng hai người chúng tôi cùng lựa chọn cuộc sống, lập kế hoạch sau này, ước mơ cho tương lai.
Ánh mắt anh nhìn tôi không chớp, giọng nói trầm ấm như có ma lực thu hút tôi, “Nhắm mắt lại.”
Tôi theo lời anh, chậm rãi khép hai mắt lại.
Chỉ sau vài giây, tiếng nói của anh lần nữa xuất hiện bên tai tôi, “Em yêu, bây giờ có thể mở mắt ra rồi.”
Tôi từ từ mở mắt ra, trước mắt không có gì khác lạ, tôi liếc nhìn Hướng Huy thấy anh cười giảo hoạt, bỗng nhiên đưa tay lên miệng huýt một tiếng.
“Ăng ẳng,” con chó nhỏ Toa Toa chạy đến, mừng rỡ kêu lên.
Qua nhiều ngày cùng chung sống, tâm lý e ngại của tôi với con chó nhỏ đã hòa dịu đi rất nhiều, từ đầu không dám đưa tay ra vuốt ve bộ lông mềm mại của nó, nhưng bây giờ thậm chí có lúc còn cùng Hướng Huy giúp nó tắm rửa. Mà thấy cách thức biểu hiện sự thân mật của nó không gì hơn là liếm láp bàn chân và lòng bàn tay gây cảm giác ngưa ngứa, tôi thường không nhịn được cười đến cuộn tròn thành quả bóng.
Trên cổ Toa Toa treo một chiếc giỏ trúc nhỏ được thiết kế tinh tế, nó hấp tấp chạy đến trước mặt tôi, duỗi cao cổ.
Hướng Huy lấy từ trong chiếc giỏ ra một vật, khóa chặt tôi trong ánh mắt sâu thẳm của anh, cầm tay tôi lên, từ từ quỳ một gối, chậm rãi, chân thành nói: “Diệp Tử, lấy anh nhé?”
Tim tôi bất chợt nhảy lên, giây phút này có thể nghe rõ giọng nói trầm ấm cùng âm thanh tiếng tim đập mạnh mẽ nhịp nhàng của anh.
Tôi chỉ nghĩ anh đang nói đùa, không nghĩ đến anh đang thật sự nghiêm túc.
Trước giờ chưa có ai nói cho tôi biết tình huống này phải đối phó ra sao, tôi từ trước đã làm đủ loại biểu hiện k