Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.
tốt đẹp. Ngày đó, mỗi lần đến cổng trường đợi cô. Anh đều mua cho cô một ly cà phê sữa, cô cười sung sướng chạy về phía anh, thản nhiên đón lấy. Không hiểu sao cô thấy ngon hơn khi tự mua, có lẽ bởi, vị ngọt tình yêu đã làm dịu đi vị đắng cà phê.
Cô khẽ chau mày, chắc bởi vì Hề Thành Hạo đã quay lại cuộc sống của cô, nên những kí ức ngọt ngào kia cũng thức tỉnh, cô cứ ngỡ mình đã quên sạch, bởi suốt năm năm nay, cô chỉ cho phép mình nhắc lại nỗi đau mà anh đem đến.
Cô uống thêm một ngụm, mùi vị quen thuộc mà xa lạ lan vào trong tim, cà phê quả nhiên có tác dụng phấn chấn tinh thần, sở dĩ cô có thể nhớ lại những kí ức ngọt ngào ngày xưa, không phải vì anh ta, mà vì tiền của anh ta. Cô không cần khổ sở vì tiền nữa, dĩ nhiên sẽ có tâm trạng hồi tưởng những chuyện tốt đẹp.
Bên ngoài cửa kính là phố đi bộ, lúc này còn sớm, nhiều cửa hàng vẫn chưa mở cửa, những người qua lại vội vã đa phần là bận đi làm, Giản Tư lặng lẽ nhìn họ hoặc đờ đẫn hoặc cau có, hoặc túm ba tụm bảy cười nói lướt qua, chỉ mấy ngày trước, cô vẫn là một thành viên trong đám người đó, để tiết kiệm tiền phải nhịn ăn sáng bước vội đến công ty, lúc đó nếu cô nghĩ về quá khứ thì đơn thuần là tự chuốc khổ vào thân.
“Ồ? Thế à? Đâu cái nào?” Cô lập tức nhận ra khẩu khí anh toát lên ý cười, ngẩng đầu để kiểm chứng, quả nhiên đôi mắt đẹp đang chất chứa một nụ cười gian xảo đắc ý, mặc dù vẻ mặt vẫn lãnh đạm trầm tĩnh như không. Cô hừ một tiếng, mắt lườm anh, anh còn gian trá hơn xưa, chẳng trách lại lôi cô đi mua đồ lót đầu tiên, thì ra sớm đã có âm mưu, biết chắc cô sẽ dính cái bẫy này.
Cô nhân viên thấy tình thế thay đổi, lập tức tươi cười niềm nở, bị nụ cười mê hồn của anh làm cho hồn xiêu phách lạc, sững người nói: “Chị có một người chồng thật tốt.” Giản Tư chán nản, bao năm rồi tính khí này vẫn không thay đổi, bướng bỉnh lì lợm làm cô bó tay, cô nhớ lại cảm giác lạnh lùng khiêm nhường cảm nhận được từ anh ta lúc lần đầu gặp lại sau năm năm xa cách, rõ ràng cô đã mắc lừa rồi.
Cô biết anh rất khó đối phó, chỉ còn cách khuất phục, vì thế việc mua sắm tiến triển thuận lợi. Anh và Hề Kỷ Hằng như nhau, đều là tín đồ sùng bái hàng hiệu, đâm đầu vào những gian hàng hiệu sang trọng đẳng cấp quốc tế. Lần này cô kiên quyết kéo tay anh nói thế nào cũng không chịu vào, mặc dù bị cự tuyệt nhưng nét mặt anh vẫn vui vẻ, bất kì phản ứng chủ động nào của cô đều làm anh sung sướng.
“Sao thế?” Khẩu khí của anh như thể đang hỏi chuyện một đứa trẻ con hờn dỗi, vừa không bận tâm lại chiều chuộng dung túng.
Cô lắc đầu, lần trước Hề Kỷ Hằng mua đồ cho cô, cô đã biết giá cả, Hề Thành Hạo định đối đầu với bố mẹ, chắc chắn sẽ gặp khó khăn về kinh tế trước tiên, anh là đại thiếu gia quen tiêu tiền như rác, dĩ nhiên cô không thể để anh hoang phí, tránh để sau này bị đôi vợ chồng già nhà họ Hề cười nhạo. “Đắt!” Cô cau mày ném cho anh một đáp án rõ ràng.
Anh nhìn khuôn mặt lo lắng của cô, làm bộ sầm mặt: “Em tưởng anh không có tiền sao?” Giản Tư không nói gì.
“Em lại đây.” Anh lôi cô đến khu vực rút tiền của trung tâm thương mại, mở ví, dốc đống ATM xuống mặt bàn, “Mật khẩu đều như nhau. Em xem đây.” Anh vơ đại một chiếc thẻ nhét vào máy, sau vài thao tác, kéo cô lại nhìn màn hình, Giản Tư trợn mắt nhìn dãy số dài, không đếm nổi là bao nhiêu tiền. “Đống thẻ bố mẹ cho anh, hôm qua đã bị khóa rồi, anh vứt ở trong ngăn kéo. Còn đây đều là tiền của anh, cũng chính là tiền của anh và em.” Anh cười, dường như chế giễu sự lo lắng của cô, lại dường như đang tự hào.
“Anh…” Cô nhìn chiếc ví trong tay, “Sao anh lại có nhiều tiền như thế?”
“Em tưởng anh vẫn là thằng nhóc bất tài nhu nhược bị bố mẹ kìm chân kẹp tay sao?” Anh cười nhạt, “Đi nào, Tư Tư, đi mua quần áo, anh muốn vợ anh phải thật xinh đẹp. Sau đó anh sẽ đưa em đến một nơi.”
Hôm nay Hề Thành Hạo đi siêu xe, đồ đạc mua được chất đầy cốp, còn chồng thành đống cao ở hàng ghế sau. Giản Tư tò mò nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, cô rất muốn biết nơi thần bí mà anh muốn đưa cô đến là nơi nào.
Chiếc xe lao vào tầng hầm có đánh số của một tòa nhà sang trọng, Giản Tư cau mày, nhẽ nào là công ty con của Gia Thiên? Gia Thiên có trụ sở chính ngay tại thành phố này, không cần thiết phải thuê một văn phòng đắt đỏ như thế này cho công ty con.
Hề Thành Hạo gọi một cuộc điện thoại, sau đó dẫn cô vào thang máy đi lên, một mặt thang máy thiết kế kính trong suốt, Giản Tư nhìn những tòa nhà xung quanh càng lúc càng thấp dần. Cuối cùng cũng đến nơi, cô nhận ra đó là một tổ hợp văn phòng hiện đại ngang khách sạn năm sao, cô thư ký mỉm cười đứng trước cửa thang máy, lễ phép chào: “Xin mời Hề tiên sinh, Tổng giám đốc Nguyễn đang chờ Ngài.” Giản Tư không hiểu gì, theo anh bước vào một văn phòng sang trọng.
“Cậu đến làm cái gì? Đừng có gây phiền phức cho tôi.” Người đàn ông sau bàn làm việc biết họ đến nhưng cũng không buồn ngẩng đầu chào, giọng điệu lạnh nhạt, không chút khách khí.
Hề Thành Hạo cũng không bận tâm, kéo Giản Tư ngồi phịch xuống sofa.
“Cô gái xinh đẹp này không tin tôi có tiền, hơi do dự tr