Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

ành Hạo, nhưng lần này nó lại giúp cô một việc lớn.
Cô không thể chơi trò bày mưu đấu trí với anh, vì anh quá thông minh, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi cô không nghĩ ra được kế hoạch thận trọng chu đáo nào để thi triển. Nhược điểm lớn nhất của người đàn ông này là kiêu hãnh và quật cường, vì thế năm đó rõ ràng rất yêu cô, nhưng vì cô tự ý nạo bỏ đứa bé nên anh đã phẫn nộ quay lưng. Trước nay người mẹ luôn thô bạo can thiệp vào chuyện tình cảm của anh, khiến anh vô cùng chán ghét và oán hận, hơn nữa bà ta đã luôn giải quyết vấn đề bằng cách làm khiến anh không thể chấp nhận nổi.
Cô ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện, mặc dù miệng nở nụ cười tình ý, nhưng mắt cô ngưng đọng sự quyết tâm lạnh lẽo ngông cuồng. Anh khăng khăng đòi cưới cô, một phần là do cảm giác mắc nợ, nhưng quan trọng hơn, niềm kiêu hãnh của anh đã bị người mẹ làm tổn thương sâu sắc, anh không thể chấp nhận việc mình vẫn chỉ là khúc gỗ mặc sức người mẹ thao túng định đoạt. Anh muốn cô báo thù, nhưng chẳng phải anh cũng đang dỗi hờn, cũng đang muốn báo thù sao?
Cô nhắm mắt lại, khóe miệng không cách nào che giấu được nụ cười lạnh lẽo, Hề Thành Hạo nhìn mà đau lòng, nhưng anh không thấy kì quái, cô nói: “Em thấy… anh nói rất đúng.”
Cô chỉ cần mượn nước đẩy thuyền là được rồi, trong mắt Triệu Trạch cô chỉ là một hạt bụi, cô không có cách nào làm tổn hại được Hề phu nhân cao quý, nhưng nếu đổi lại là đứa con trai ngọc ngà của bà ta thì có thể, hơn nữa còn có thể một đòn chọc thẳng vào chỗ yếu đuối nhất của họ, khiến họ sống không bằng chết! “Hai người… đừng làm bậy.” Tưởng Chính Lương cau mày, cảm thấy Giản Tư và Hề Thành Hạo đều rơi vào trạng thái điên cuồng.
Hề Thành Hạo cười nhạt, làm bậy? Trong mắt bố mẹ, mọi hành động của anh đều là làm bậy, bây giờ anh phải cho họ biết, anh không còn là vai diễn thảm hại, không dám lớn tiếng nói ra tâm nguyện của mình nếu họ không thích.
Anh nhìn đôi mắt khép kín không để lộ tâm tư của Giản Tư, nếu như thù hận có thể làm cô về bên cạnh anh, cũng không tệ, ít nhất anh sẽ có cơ hội bù đắp cho cô, để cô biết rằng… anh vẫn còn yêu cô.






Dầy vò
Cơn sốt qua đi, cơ thể cô mềm nhũn kiệt sức, Hề Thành Hạo ôm cô ra khỏi bệnh viện, Giản Tư không chống cự, im lặng nằm trong vòng tay anh. Bộ dạng lạnh băng của cô, một khi không lên tiếng trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Buổi sáng là thời điểm khám bệnh nhộn nhịp nhất, được một người đàn ông điển trai ôm chặt len qua đám đông, cô nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ, cô hơi mất tự nhiên vì đã lâu không còn là mục tiêu chú ý của những người khác nữa, trong vô thức cô quay mặt sang hướng khác, chợt nghe thấy tiếng cười khẽ của Hề Thành Hạo, lúc này cô mới nhận ra – hành động vừa rồi của mình rất giống đang nũng nịu thẹn thùng rúc vào ngực anh.
Cô cười nhạt, hiểu biết của anh về cô vẫn dừng lại ở năm năm trước, cô bây giờ đã quen với cuộc sống bon chen chật vật, còn lòng dạ đâu mà nũng nịu chứ? Nhưng mà… tốt nhất anh không nên hiểu cô của hiện tại, tốt nhất không nên biết cô đang nghĩ gì.
Hề Thành Hạo cẩn thận đặt cô vào trong xe, như thể chỉ một chút sơ suất cũng khiến cô vỡ nát, anh cởi áo khoác đắp lên người cô, rồi quay ra tạm biệt Tưởng Chính Lương và Trương Nhu, cảm ơn họ đã chăm sóc Giản Tư suốt đêm qua.
Tâm trạng Trương Nhu nặng nề không biết nên nói gì mới phải, chỉ gật đầu cho xong, Tưởng Chính Lương liếc nhìn cô gái khép mắt uể oải ngồi trên xe, lông mày giãn ra, anh quyết định phải nói thẳng: “Thành Hạo.” Thường ngày anh đều gọi “Tổng giám đốc Hề”, nhưng lúc này, lời anh nói là dành cho cậu bạn học Hề Thành Hạo ngày xưa, “Nếu cậu không chắc chắn sẽ mang lại hạnh phúc cho Giản Tư thì nên buông tha cho cô ấy.”
Anh gật đầu, nhưng lập tức nhăn nhó, chỗ này không có quần áo để cô thay. Anh lấy một chiếc áo ngủ sạch sẽ của nam giới, nhét vào tay cô, “Em mặc cái này đi.” Giản Tư gật đầu.
Anh đưa cô vào phòng tắm, sợ cô không biết chỉnh nước nóng, anh tự mình chuẩn bị nước, dòng nước bắn ra từ vòi hoa sen làm ướt tay áo anh, anh còn điều chỉnh nhiệt độ phòng tắm lên cao, để cô không bị cảm lạnh. Giản Tư nhìn anh bận rộn một hồi, sau khi cánh cửa khép nhẹ cô mới bật cười lạnh lùng, Hề Thành Hạo – người đàn ông kiêu hãnh nhất đời chăm sóc phục vụ cô từng ly từng tí như thế, làm trong cô nảy sinh một niềm khoái cảm độc ác. Thả mình vào dòng nước ấm, dễ chịu vô cùng, nhưng vẫn chưa đủ, chỉ thế này thì còn lâu mới đủ, phải bắt anh ta đối xử với cô tốt hơn nữa, phải khiến anh ta không rời xa cô được!
Cô chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, đầu vai sắp lộ cả ra ngoài, một khoảng mịn màng nhô lên nửa ẩn nửa hiện chỗ cổ áo chữ V. Hề Thành Hạo đã thay áo sơ mi, ngồi trên giường hướng ánh mắt về phía phòng tắm đợi cô, cô tựa vào cửa chậm rãi bước ra, anh hơi nôn nóng, sợ cô bị ngất trong lúc tắm, thấy cô bước ra thì lập tức chạy lại đỡ. Cô giật bắn, dính sát vào tường, túm chặt cổ áo ngủ, khuôn mặt đỏ ửng, hoảng loạn lắc đầu liên tiếp. Anh chợt nhận ra cô ng


XtGem Forum catalog