Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1262 lượt.

ượng nhịu vì thân dưới không hề mặc gì, nên không cho anh ôm. Anh cười khẽ, không miễn cưỡng cô, vừa đỡ vừa dìu cô nằm vào trong chăn.
Mới tắm xong nên da cô mịn như sứ, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng, đôi mắt đen tuyền thêm phần long lanh trong trẻo, vẻ đẹp của cô mềm mại quyến rũ, hai con mắt chớp chớp thẹn thùng, toát lên nét mê hoặc khó cưỡng. Anh nhìn cô, tim đập loạn nhịp, đành phải hướng ánh mắt ra chỗ khác, anh không muốn làm cô sợ, hoặc là khiến cô cảm thấy tình yêu anh dành cho cô lẫn tạp ham muốn nhục dục.
“Em ngủ một giấc đi, anh đi lấy quần áo của em về, đợi khi nào em khỏi ốm, chúng ta sẽ đi mua quần áo mới.” Anh nhìn bông hoa điêu khắc đầu giường nói, trong anh nảy sinh một cảm giác nông nổi bộp chộp giống hồi trước khi phải đối diện với cô thiếu nữ Giản Tư xinh đẹp như hoa như ngọc. Cảm giác này làm anh thấy buồn cười, từ lúc nào anh đã không dám nhìn cô chăm chú nữa, chỉ sợ gây ra chuyện gì làm cô căm ghét, làm anh hối hận. Cánh mũi anh lần mò mùi thơm tinh khiết toát ra từ cơ thể cô, anh phải cố gắng giữ cho hơi thở ổn định.
“Quần áo… ở chỗ Hề Kỷ Hằng.” Cô nhăn mày, giọng nói nhẹ bẫng, trong lòng dấy lên một niềm khoái cảm, vì cô biết câu nói này sẽ khiến anh đau đớn.
Quả nhiên Hề Thành Hạo lặng người một lát, sau đó lông mày giãn ra, thản nhiên nói: “Ừ, anh biết rồi, ngủ đi, anh đi lấy quần áo về. Buổi tối ăn cháo hải sản nhé?” Sự dịu dàng của anh làm cô khẽ chạnh lòng, cô gật đầu, anh đi rồi cô mới cuộn tròn trong chăn thành một khối, như thế cô mới cảm thấy yên tâm hơn. Cô nhắm mắt, chìm vào bóng tối, cô biết mình muốn gì, cô không muốn bị đánh bại bởi Hề phu nhân một lần nào nữa, không muốn trở thành người thê thảm nhất, vì thế cô không cần tình yêu của Hề Thành Hạo! Dịu dàng? Ân tình sâu nặng? Năm năm trước chẳng phải anh ta cũng thế sao? Cuối cùng vẫn phủi đít đi mất hút đấy thôi! Không được run rẩy, không được bị mê hoặc, khóe miệng cô nhếch lên thành một nụ cười nhạt, tình yêu của anh ta không thể tin cậy được, trong trò chơi tàn khốc này, chiến lợi phẩm mà cô cần hiện hữu và thực tế, cô chỉ ngốc nghếch một lần, không thể ngốc nghếch thêm lần thứ hai đâu!
Hề Thành Hạo đi rất lâu, lúc tiếng bước chân vang ngoài cầu thang, Giản Tư liền mở mắt. Cô nghe thấy Hề Thành Hạo trầm giọng nói ngoài cửa: “Em chờ một lát.” Cô lập tức hiểu ra, Hề Kỷ Hằng tìm đến rồi.
Hề Thành Hạo nhanh nhẹn đóng cửa lại, ngồi xuống cạnh giường mở ba lô du lịch, lấy ra một bộ quần áo mặc cho cô. Lúc anh rút quần lót ra, cô đỏ mặt vội cướp lời: “Cái này tự em mặc.” Khuôn mặt nặng nề của anh đột nhiên toát lên nét cười, hơi quay lưng về phía cô, để cô không phải xấu hổ.
Sau khi mặc quần áo xong xuôi, anh kéo chăn che kín người cô, rồi mới gọi Hề Kỷ Hằng vào.
Hề Kỷ Hằng mặt mày nặng chịch, đầu óc rối bù, rõ ràng anh đã trải qua một đêm khổ sở. Anh nhìn cô không chút biểu cảm, ánh mắt tàn khốc làm anh trở nên xa lạ. Giản Tư không ngẩng đầu, cô nhận ra mình không dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa.
“Anh chỉ hỏi em một câu thôi! Em cam tâm tình nguyện theo anh ta sao?” Hề Kỷ Hằng dán ánh mắt vào đôi bàn tay siết chặt đặt trên chăn của cô. Cô chậm rãi gật đầu.
“Nói đi! Trực tiếp nói ra!” Hề Thành Hạo biết rõ tính khí cậu em họ, lông mày co lại nhưng cũng không ngăn cản.
“Đúng! Là tôi cam tâm tình nguyện!” Giản Tư đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh, không thể để anh tiếp tục đến đeo bám cô nữa! Ánh mắt đó quá sắc bén, làm Hề Kỷ Hằng sững sờ, đây không phải là ánh mắt của Giản Tư! Sự kinh hãi của anh cũng khiến Giản Tư giật mình, vội vàng cụp mắt, may mà Hề Thành Hạo vẫn chưa nhận ra, cô chưa có kinh nghiệm, kĩ năng diễn xuất chưa được tốt, cô cắn môi tự châm biếm bản thân.
“Được rồi chứ?” Hề Thành Hạo nhìn Hề Kỷ Hằng, có chút thương xót, anh hiểu cảm giác khi bị từ chối… rất khó chịu. Nói anh tàn nhẫn hay ích kỷ cũng được, anh không thể để Hề Kỷ Hằng có chút hi vọng nào cả, “Sau này, em phải gọi Tư Tư là chị dâu.” Hề Kỷ Hằng mặt mày trắng toát, bật cười căm phẫn, “Được! Được lắm! Thưa chị dâu!” Anh quay người đi thẳng, bước chân luống cuống rối loạn.
Hề Thành Hạo cau mày, thở dài một hơi, vấn đề quan trọng trước mắt không phải là Hề Kỷ Hằng. Anh quay sang nói với Giản Tư, “Tư Tư, chúng ta mau đi đăng kí kết hôn.” Giản Tư mệt mỏi nằm xuống, “Đợi… đợi một thời gian đã, được chứ?” Hề Thành Hạo còn định nói gì, nhưng đôi mắt long lanh u buồn đã lướt về phía anh, vừa như rầu rĩ vừa như cầu xin. Trăm vạn lý do đã biến mất trong chớp mắt, anh bất lực gật đầu.
“Anh đi lấy cháo cho em.” Anh bỏ đi.
Cô tựa lưng vào gối mỉm cười, cô không vội, cô phải cho Hề phu nhân một chút thời gian để níu kéo con trai. Sự dày vò… mới chỉ bắt đầu, cô đang chờ đợi.






Bày mưu tính kế
Tiếng nhạc du dương tràn ngập quán cà phê sang trọng, ánh ban mai ngày thu chui qua cửa kính màu trà. Giản Tư thư thái nhâm nhi ly Cappuccino, hương thơm nồng nàn nhẹ nhàng xoa dịu nỗi lòng. Cuộc sống nhàn hạ khiến con người ta dễ dàng nhớ lại chuyện


Duck hunt