Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1267 lượt.

ước lời cầu hôn của tôi, tôi đưa cô ấy đến đây xác minh. Tư Tư, anh là cổ đông lớn của công ty này.” Hề Thành Hạo mỉm cười, thấy biểu cảm kì dị của Giản Tư liền nói tiếp, “Công ty này không có quan hệ với Gia Thiên.”
Tổng giám đốc Nguyễn kí mạnh một chữ trên tài liệu, mặt không biểu cảm ngước lên: “Cậu còn dám nói những lời như thế à? Tôi thì nai lưng ra làm, cậu chỉ biết thu tiền, thật là bất công!”
Giản Tư phát hiện Tổng giám đốc Nguyễn có một khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú, anh ta rất nghiêm túc, như thể đang đứng trên bậc cao nhìn xuống, giọng điệu khi nói chuyện cũng có sức nặng vô hình, nhưng nội dung nói ra thì…. có chút gì đó không phù hợp cho lắm.
Anh ta nhìn Giản Tư rồi nhận xét, “Cô ấy xinh đấy, nhưng quần áo trông hơi ngốc nghếch.”
Giản Tư sờ sợ, cô không hiểu anh ta đang nói gì.
Hề Thành Hạo lập tức phản pháo: “Cô nàng ngồi ăn cơm hôm trước cùng cậu, cậu hỏi một câu cô ta trả lời một câu, cũng rất ngốc nghếch.”
Nguyễn Đình Kiên lạnh lùng lườm anh, “Bây giờ cô ấy là vợ tôi rồi.” Đột nhiên anh có chút bực bội, oai vệ tuyên bố với Giản Tư, “Này cô gái xinh đẹp, Hề Thành Hạo có rất nhiều tiền, yên tâm gả cho cậu ta đi, yên tâm tiêu xài thả cửa đi.” Anh lại lườm Hề Thành Hạo một cái, “Được rồi chứ, đi đi. Đừng để bố mẹ cậu biết tôi quen cậu, lại phiền phức cho tôi.”
Hề Thành Hạo cười cười, cũng không phản bác, lôi Giản Tư đứng dậy, “Đi nào.”
Trên đường về nhà, Giản Tư ngẫm nghĩ hồi lâu mới nghiệm ra, Hề Thành Hạo đã tự mình đứng lên từ lâu rồi, anh chàng đẹp trai khi nãy là đối tác của anh, anh có cổ phần của công ty đó. Hóa ra anh đã chuẩn bị sẵn từ lâu, đầu tư làm ăn riêng, ngay cả bố mẹ anh cũng không biết. Đây quả là một cách làm cao minh, xét tình hình hiện tại, bố mẹ anh không những sẽ phong tỏa nguồn tài chính của anh, đẩy anh lâm vào đường cùng, không tiền không sự nghiệp, cuối cùng không chịu nổi đói khổ mà phải ủ rũ cúi đầu nhận thua.
“Anh đã chuẩn bị kế hoạch này bao lâu rồi?” Cô hỏi, đây chắc chắn không phải kế hoạch hình thành trong thời gian ngắn.
“Năm năm.” Giọng anh lãnh đạm, nhưng lại khiến tim cô rung động.
Có lẽ anh bố trí tất cả những thứ này không phải vì muốn quay về cưới cô, mà chỉ đơn thuần không muốn chịu sự kiểm soát của bố mẹ, nếu không… hà cớ gì anh phải chờ đợi những năm năm? “Tư Tư, nếu như mẹ anh đến tìm em, em nhất định phải gặp bà ấy, không cần sợ hãi.” Anh hơi bỡn cợt nói, “Nếu như mẹ anh muốn cho em tiền để em rời xa anh, em cứ nhận lấy nhé.”
Giản Tư kinh ngạc nghiêng đầu nhìn anh.
Anh cười cười, “Xem ra hôn lễ của chúng ta không nhận được tiền mừng của họ rồi, lấy khoản tiền đó thế vào vậy. Vợ à, phải là một khoản lớn đó nhé, lấy được tiền sẽ cho em làm vốn riêng hết.”
Giản Tư nhìn anh, khóe miệng không giấu khỏi nét cười, anh quả nhiên là một người cộng tác ăn ý.






Mãn nguyện
Giản Tư ngồi trước bàn trang điểm, cô hoàn toàn không nhận ra người con gái trong gương chính là mình. Đã lâu lắm rồi cô không chiêm ngưỡng bản thân, cuộc sống khốn khó khiến cô không có lòng dạ nào mà ngắm nghía khuôn mặt sầu muộn của mình, sắc mặt ảm đạm và ánh mắt nặng nề, chính cô nhìn vào cũng thấy khó chịu.
Cô lặng lẽ quan sát xung quanh – chiếc rèm mỏng che trước cửa kính chạm đất, ánh sáng lạc vào trong phòng vừa sáng lạng vừa mông lung, đồ nội thất được làm từ gỗ quý. Đây là căn phòng của riêng cô, dây treo thủy tinh óng ánh buông xuống từ nóc nhà, trở thành một tấm rèm trang sức cầu kì ngắn dài xen kẽ, sắc màu rực rỡ, chốc chốc lóe sáng. Tủ và bàn trang điểm đồng bộ, chiếc gương chạm khắc sang trọng được gắn vào trong tường, giấy dán tường thời trang, đằng sau cánh cửa nhỏ cũng treo rèm thủy tinh cùng kiểu là gian đựng quần áo được bố trí gọn gàng… Cô thích ngồi trên sofa dài trước bàn trang điểm lặng lẽ chiêm ngưỡng căn phòng, cô giống như một u linh được giải thoát khỏi địa ngục, bất luận cái giá phải trả đắt chừng nào, cô đã say mê khung cảnh hư mộng này ngay khi vừa nhìn thấy.
Bàn tay cô vô ý chạm phải chiếc dây chuyền đặt trên bàn trang điểm, cảm giác lạnh băng, nhưng lại khiến người ta muốn chạm vào. Cô nhìn viên kim cương chúc xuống, bất giác ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái xinh đẹp trong gương. Ánh mắt cô không còn sự nôn nóng như bị truy đuổi, cũng không có sự lo âu thường trực, khóe miệng người con gái xinh đẹp đượm một nụ cười, trông mới ngọt ngào làm sao.
“Xin lỗi.” Anh thở dốc, giọng nói đè nén vô cùng khó chịu.
Trong cơn mê man, đột nhiên cô nghe thấy một giai điệu nhạc, tiếng thở dốc của anh và tiếng rên rỉ của cô là những âm thanh rõ nhất bên tai, giai điệu nhạc kia hình như vọng lại từ một nơi xa xôi… Cô bỗng nhớ ra đó là chiếc di động anh mua cho cô, cho đến bây giờ cô vẫn thấy xa lạ với giai điệu nhạc chuông đó. Cô thở gấp, thốt ra mấy tiếng dồn dập đứt quãng, “Di… di động…”
Anh đang chìm đắm trong khoái lạc vô tận, không thèm để ý đến thứ khác.
Tiếng chuông cố chấp vang rền như trêu người, anh tức tối với lấy điện thoại quăng và


Insane