80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341228

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.

ải cô cũng là người thứ ba vô liêm sỉ sao?” Giản Tư cất lời lạnh lùng.
“Cô…” Chương Duệ tức giận, toàn thân run rẩy; “Con tiện nhân!” Đột nhiên cô bật cười độc ác: “Cuối cùng ta đã cho anh ấy nhìn thấy bộ mặt thật của mi! Thành Hạo! Thành Hạo! Anh có nhìn thấy không?”
Lúc cánh cửa mở ra, tất cả mọi người đều ngừng thở. Hề Kỷ Hằng và Giản Tư không ngờ rằng Hề Thành Hạo vốn đang ở thành phố lân cận lại xuất hiện tại đây. Sắc mặt Hề Thành Hạo rất khó coi, ánh mắt anh lãnh đạm lướt qua hai người quần áo xộc xệch. Chương Duệ ngừng thở chờ đợi phản ứng của Hề Thành Hạo.
Giản Tư không giải thích, mà khẽ thở dài. Sự hoảng loạn trong tim cô theo tiếng thở dài bay đi mất. Cô vốn định để cho Chương Duệ khóc lóc chửi bới trước mặt Hề Thành Hạo sau khi rời khỏi ngôi nhà này, không ngờ anh ta lại đích thân đến xem màn kịch này, mặc dù bất ngờ, nhưng có sao nào? Màn kịch sẽ càng trở nên đau đớn hơn, không phải sao? Bất giác trong lòng cô dấy lên cơn khoái cảm độc ác.
“Chương Duệ, em về trước đi.” Hề Thành Hạo không nói nhiều, lạnh lùng yêu cầu Chương Duệ đi về, rõ ràng không muốn xử lý chuyện gia đình trước mặt người lạ.
Quyết định của anh làm Chương Duệ tức tối ấm ức: “Không! Em không đi! Anh có nhìn thấy bộ dạng đê tiện của cô ta không? Đây chính là người vợ tuyệt vời mà anh hằng trân trọng, cam chịu bao mất mát hi sinh đó!” Hề Thành Hạo không nói nữa, gần như thô bạo đẩy Chương Duệ ra ngoài, rồi khóa cửa lại. Có lẽ do bị tổn thương lòng tự trọng, cũng có lẽ do ý thức được sự bi ai của mình, cô ta không cố gõ cửa.
Ba người trong phòng chìm vào im lặng.
“Tại sao? Tư Tư, tại sao cả anh, em cũng muốn trả thù?” Hề Thành Hạo cắn chặt môi.
Giản Tư cười nhạt, càng tỏ ra lạnh lùng hơn: “Bởi vì anh biết rõ Chương Duệ là người được mẹ anh phái đến để dụ dỗ anh nhưng vẫn để cho cô ta tiếp cận anh, vẫn cho cô ta và mẹ anh cơ hội làm nhục tôi.”






Giao kèo
Hề Thành Hạo lặng lẽ nhìn Giản Tư, ánh mắt thâm trầm bình tĩnh làm Giản Tư không chịu nổi. Nếu anh lớn giọng chất vấn hay trách móc, thì cô có một vạn lời phản bác chờ được nói ra, nhưng anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, sự thất vọng đau khổ trào ra trong đáy mắt làm cô cảm thấy thương anh khôn xiết. Giản Tư cụp mắt, tại sao cô phải cảm thấy hổ thẹn ăn năn cơ chứ? Người sai là cô sao?
Hề Thành Hạo nhìn ánh mắt của Giản Tư, anh có thể nói gì đây? Cô nói cách anh đối xử với Chương Duệ là đang làm nhục cô… Anh không cách nào phản bác được?
Nhưng người sai là anh sao? Anh chỉ coi Chương Duệ như em gái. Anh nể mặt cô ta đã đối xử tốt với bố mẹ mình, như thể thay anh làm tròn đạo hiếu làm con, nên anh mới không né tránh cô ta. Nếu Chương Duệ lộ ra chút ý định muốn mê hoặc anh, dĩ nhiên anh sẽ không chút do dự đẩy cô ra xa trăm nghìn mét. Chương Duệ thích Kỷ Hằng, cô coi anh như một người anh trai, vậy thì làm sao anh có thể lạnh lùng tống tiễn một cô gái thành tâm chăm sóc bố mẹ mình như thế được chứ? Nếu nghĩ ích kỷ một chút, may nhờ có Chương Duệ, từ đáy sâu trái tim anh mới thôi không nhức nhối vì những tội lỗi đã gây ra cho bố mẹ. Anh cũng rất cần một cái cớ để giải thoát chính mình.
“Cô đối xử tàn nhẫn với người yêu cô thế sao?” Anh khẽ cười châm chọc, ánh mắt u tối.
Giản Tư không trả lời, đóng nốt chiếc khuy áo, Hề Kỷ Hằng không níu cô lại, cũng không hỏi cô đi đâu. Giản Tư ung dung bước ra khỏi nhà, tuyết đã đọng lại thành một lớp mỏng, không gian chìm trong sắc trắng. Mặc dù đã tính rất kỹ, nhưng khi phải một mình lẻ loi bước đi trong tuyết… cô vẫn thấy mình lạc lõng vô định.
Lúc ngồi trong quán cà phê đợi Trương Nhu, Giản Tư đã định gọi cho Chính Lương… sau một hồi chần chừ, cô mới rút máy nhờ Trương Nhu giúp đỡ.
Người đến là Đông Chính Dịch, Giản Tư thấy anh ta bước vào quán, liền thở dài. Chính Lương là người bạn bao năm của cô, nhưng cô lại không thể lên tiếng nhắc nhở cảnh báo thậm chí còn phải tiếp xúc với người đàn ông đang phá hoại hạnh phúc gia đình anh. Cuộc sống quả là phức tạp.
“Xin lỗi, tuyết rơi nên khó đi, đã đến muộn rồi.” Đông Chính Dịch lúc nào cũng nho nhã lịch lãm, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, khiến nụ cười thiếu chút thành ý: “Trương Nhu có chuyện không đến được, cô ấy nói hết cho tôi biết rồi, bảo tôi đến đón em.”
Giản Tư gật đầu.
Đích đến là khu biệt thự ở ngoại ô, vì rất xa trung tâm thành phố nên cơ sở hạ tầng phục vụ sinh hoạt ở xung quanh không đầy đủ. Những căn nhà ở được cũng chỉ được chủ nhân tận dụng vào dịp nghỉ. Cả khu vắng vẻ hiu quạnh, không có bóng người, vô cùng thích hợp đối với người bỏ nhà đi bụi như Giản Tư.
“Em ở tạm vài hôm vậy, tôi nghĩ, chắc cũng chả được mấy hôm đâu…” Đông Chính Dịch đỗ xe trước một căn biệt thự, cười khẽ. Mặc dù suốt chặng đường Giản Tư không nói gì, nhưng có vẻ chuyện của cô anh biết rõ như lòng bàn tay. Tòa nhà lâu không có người ở nên lạnh lẽo u ám, đồ đạc phủ một lớp bụi mỏng. Đông Chính Dịch tỏ ý xin lỗi, vội lấy một chiếc khăn ướt lau sạch sofa và bàn trà, để Giản Tư ngồi xuống. Giản Tư nh