Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

ìn người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề đang thành thạo lau bàn, bất giác nhớ tới chồng mình. Hề Thành Hạo có vẻ ngoài cao quý như hoàng tử, nhưng thực chất anh cũng rất giỏi việc nhà, từ chỗ chỉ biết dùng thức ăn đông lạnh, giờ đã biết nấu canh hầm xào rau, cô thích thức ăn của anh hơn thức ăn dì Lý làm.
“Cười gì?” Đông Chính Dịch liếc cô một cái, anh cũng bật cười.
Giản Tư lắc đầu, không muốn giải thích.
“Tôi đi thay chăn đệm sạch cho em, chốc nữa Trương Nhu cũng đến đây, mang cho em ít đồ dùng sinh hoạt.” Đông Chính Dịch chu đáo sắp xếp, giọng nói của anh rất kiên định làm người khác an lòng tin tưởng.
“Không cần đâu, anh nói cho tôi vỏ chăn để chỗ nào, tự tôi thay cũng được.” Giản Tư khách sáo từ chối.
Đông Chính Dịch gật đầu: “Uống chút nước ấm không?” Phòng bếp thông với phòng khách, Giản Tư im lặng nhìn anh mở tủ bếp: “Có cà phê và trà sữa, uống loại nào?”
Lúc anh đun nước, Giản Tư đột nhiên lên tiếng: “Nếu anh muốn thanh toán Gia Thiên, thì đừng liên minh với Nguyễn Đình Kiên.”
Ánh mắt Đông Chính Dịch lóe sáng, anh cười cười, không gặng hỏi. Chỉ lời nhắc nhở này của cô đã quá đủ với anh.
Giản Tư hài lòng cười một cái. Người thông minh nói một hiểu mười. Quả nhiên cô đã không phí lời vô ích.
Sắp xếp ổn thỏa, Đông Chính Dịch cũng cáo từ. Giản Tư biết có lẽ anh cũng nhận ra được mình sắp trở thành trò cười cho người khác. Cô rất có thiện cảm với bất cứ kẻ thù nào của Gia Thiên.
Trương Nhu không giảng giải đạo lý với Giản Tư như thường lệ. Chị chỉ hỏi: “Em định làm thế nào?” Giản Tư đang sắp xếp đồ đạc Trương Nhu mang đến, cười nhạt nói: “Anh ta sẽ tìm em về.” Trương Nhu nhìn Giản Tư, ánh mắt rõ ràng tán đồng: “Tư Tư…” Lời nói đến cửa miệng bất ngờ khựng lại. Chị muốn nói, Giản Tư đang lợi dụng tình yêu Hề Thành Hạo dành cho mình để làm tổn thương anh. Nhưng chị cảm thấy bản thân mình thật nực cười, chị có tư cách gì để hỏi Giản Tư chứ?
Chiều hôm sau Đông Chính Dịch đến chỗ của Giản Tư, mang theo rất nhiều đồ ăn hoa quả, anh cười hình như rất vui vẻ: “Tôi đến để cảm ơn em.” Giản Tư mỉm cười không đáp.
“Suýt nữa thì tôi biến thành tên ngốc rồi.” Đông Chính Dịch so vai, lúc cười ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, “Em hận nhà họ Hề, phải không?” Anh hỏi, nhưng thực chất lại là lời khẳng định.
Giản Tư gật đầu, Đông Chính Dịch thông minh, dĩ nhiên sẽ hoài nghi tại sao cô lại nhắc nhở anh đừng chui vào rọ, sau đó sẽ điều tra lý lịch của cô. Kế hoạch của anh là một miếng mồi ngon đối với Nguyễn Đình Kiên và Hề Thành Hạo, hai người họ chưa từng công khai mối quan hệ hợp tác, có lẽ đang chờ tên ngốc tự cho mình là giỏi như anh đây. Anh hiểu, chỉ có một lý do khiến cô rắp tâm hại chồng mình tuột mất món tiền kếch sù này.
“Tôi có một đề nghị vô cùng hay ho.” Đông Chính Dịch cười rất chân thành: “Với em hay với tôi, đều là một giao kèo vô cùng tuyệt vời.”
“Tôi không tham gia quản lý công ty, làm sao có thể giúp anh đây?” Giản Tư cười khẽ.
“Em có thể.”Đông Chính Dịch đôi mắt nhướn lên, sáng bừng rạng rỡ.






Lễ vật
Di động đặt chế độ rung trên giường phát ra tiếng “Ù ù” âm ỉ, Giản Tư bó gối ngồi cạnh, mặt không cảm xúc nhìn màn hình chói mắt dưới ánh đèn u tối. Hề Thành Hạo gọi cuộc đầu tiên lúc chín giờ hơn, bây giờ đã kêu mười mấy bận rồi. Lúc đầu cách hơn hai mươi phút di động mới rung, bây giờ thì hết cuộc này đến cuộc khác, cô có thể hình dung ra khuôn mặt tím tái lo lắng của anh. Cô cười nhạt một tiếng, không phải anh sợ trong cơn giận dữ cô lại trèo lên giường của kẻ khác chứ? Sáng nay lúc ra khỏi nhà, cô cố tình đặt chiếc ví nhét tất cả các thẻ ATM ở vào ngăn kéo bàn, vừa để anh không phải lo lắng cô nuốt tiền cao chạy xa bay, vừa để anh lo lắng hơn vì biết rằng cô không đem theo nhiều tiền. Đêm đến tuyết rơi dữ dội, thời tiết trở lạnh lạ thường, Giản Tư nhìn đống băng càng lúc càng dày trên cửa sổ, khẽ nhướng môi, hiếm khi ông trời lại giúp cô thế này.
Di động không ngừng rung lên, Giản Tư bắt đầu cảm thấy khó chịu, cô chuyển luôn sang chế độ im lặng, màn hình vẫn không thôi nhấp nháy, nhưng tên người gọi đến chốc chốc chốc lại thay đổi. Hơn mười một giờ, cái tên Hề Kỷ Hằng và Tưởng Chính Lương dần xuất hiện nhiều hơn. Ngay cả Trương Nhu cũng gọi hai lần, chắc chắn sợ lộ sơ hở trước mặt Tưởng Chính Lương hoặc Hề Thành Hạo nên giả bộ gọi để tỏ ra không biết cô đang ở đâu.
Giản Tư lật xem tin nhắn, tin của Hề Thành Hạo lúc nào cũng là một câu “Tư Tư, về nhà đi.” Sau đó biến thành “Tư Tư, nghe máy đi.”
Câu nói đơn giản này làm cô rất cảm động, có điều Giản Tư không thể kết thúc chuyện này một cách nhanh chóng. Nếu cô không để anh nhớ kĩ bài học lần này, về sau anh sẽ càng dung túng người mẹ, để bà ta mặc sức làm tổn hại cô.
“Tối nay nghỉ tạm ở đây vậy.” Trương Nhu mệt mỏi nói rồi đóng cửa lại, không gian im ắng chỉ còn lại Giản Tư và Hề Thành Hạo, anh uể oải ngã xuống giường, thở dài: “Tư Tư sau này… đừng thế này nữa.”
Cô không lên tiếng, rút cục anh đang làm gì? Cảnh cáo? Trách cứ?