Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1230 lượt.

n tay cô. Nụ cười ngọt ngào nhã nhặn mà cô cố nặn ra là nhầm che đậy cho sự châm biếm trong lòng. Từ trước đến nay cô hiểu rõ hơn ai hết tốc độ loan truyền của “Lời đồn” “Tin nhảm” khủng khiếp đến chừng nào. Năm đó bố cô vì sao mà chết, rồi việc cô đi nạo thai… cứ tưởng những bí mật chưa từng nói ra sẽ không bao giờ bại lộ, nhưng ba ngày sau khi bố mất, nó đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của những người hàng xóm.
Có lẽ Hề Kỷ Hằng đã vội vàng chạy ra đây, cũng có thể anh không định nói nhiều với cô, vì thế anh không mặc áo khoác, bộ âu phục mỏng nhìn rất phong độ, khiến người đối diện phải sững sờ. Giản Tư lại lo lắng nắm tay anh hỏi: “Có lạnh không?”
Hề Kỷ Hằng không nói gì, cũng không rút tay ra, chỉ lặng thinh cúi đầu nhìn Giản Tư. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô trang điểm cầu kì, trang phục rất hợp với cô, như thể trời sinh ra Giản Tư đã là một nàng công chúa. Lúc nhìn thấy cô đứng im lặng trong màn tuyết mỏng qua cánh cửa kính đại sảnh tầng một, anh đã muốn quay đầu bỏ chạy, vẻ đẹp của cô càng ngày càng khiến anh ngạc nhiên. Anh hiểu rằng vẻ đẹp lộng lẫy này sẽ đâm vào lòng anh như dao nhọn, dù vậy… anh vẫn muốn lại gần nó.
“Cô lại định làm gì nữa?” Anh hỏi, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh lẽo chua chát.
“Đừng đứng ở đây.” Cô hài lòng liếc nhìn vẻ mặt tò mò và bất ngờ của những nhân viên đi ngang qua, đám con gái đi chậm hẳn lại dán mắt vào cô. Có lẽ bọn họ không biết cô là ai nhưng Giản Tư tin rằng, Chương Duệ sẽ nhanh chóng biết tin một cô gái xinh đẹp ăn bận cao quý đang có cuộc tâm sự thân mật với Hề Kỷ Hằng. Cô kéo Hề Kỷ Hằng bước tới góc khuất hẻo lánh giữa Tổng công ty Gia Thiên và tòa nhà phụ cạnh đó.
“Anh có thích Chương Duệ không?” Trong con hẻm nhỏ hẹp chia cách hai tòa nhà lớn, Giản Tư mỉm cười nhìn Hề Kỷ Hằng.
Hề Kỷ Hằng nhìn cô một lát, rồi cười nhạt: “Cô ta đã đắc tội với cô như thế nào?”
Giản Tư nghiêng đầu nhìn anh, bộ dạng rất dễ thương, hình như đang cười anh biết rồi còn hỏi. Vì sao Chương Duệ lại xuất hiện bên cạnh Hề Thành Hạo, sao anh có thể không biết chứ? Anh vốn cũng là đồng minh của họ mà.
Cái nhìn của cô làm Hề Kỷ Hằng mất tự nhiên, mím môi, phì cười, xem như thầm thừa nhận: “Cô làm thế này cũng sẽ làm tổn thương đến Thành Hạo.” Anh lãnh đạm khoanh tay, giễu cợt hỏi: “Anh ấy cũng đắc tội với cô sao?”
Giản Tư mặt không biến sắc, gật đầu nói: “Đúng! Anh ta cho Chương Duệ cơ hội chọc giận tôi.”
Ánh mắt Hề Kỷ Hằng tối dần. Sự thay đổi lớn nhất của Giản Tư, chính là không còn nhìn thấy những việc tốt mà người khác làm cho cô.
Chương Duệ lặng lẽ áp sát, không để lại một tiếng động. Nhưng cô quên mất một điều, thời tiết giá rét, cô trốn trong góc tường, làn khí trắng thở ra tử miệng bị gió thổi vào tầm mắt của Hề Kỷ Hằng và Giản Tư, giống như chiếc đuôi hồ ly bị lộ ra ngoải. Giản Tư mỉm cười với Hề Kỷ Hằng, kịch hay bắt đầu rồi.
Cô đột ngột lao vào lòng Hề Kỷ Hằng, miệng gấp gáp nói ra những lời chan chứa tình cảm: “Kỷ Hằng… em nhớ anh. Muốn đến tìm anh từ lâu rồi, nhưng… nhưng mà… đến hôm nay em mới có cơ hội. Hôm nay Thành Hạo đi công tác xa…” Những lời chưa nói ra ngưng lại trên đầu môi nhuốm đầy vẻ mê hoặc ý vị.
Hề Kỷ Hằng đờ người bị Giản Tư ôm chặt, nghe cô nói những lời dối trá giả tạo… mặc dù biết rõ cô nói để cho Chương Duệ đang trốn trong góc nghe, nhưng nhất thời một tia vui sướng vẫn dấy lên trong trái tim khờ khạo. Cô nói cô nhớ anh. Anh nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mặt. Dù giả tạo nhưng gương mặt ấy vẫn rất đáng yêu. Trái tim anh chợt cay đắng. Không đau mà là cay đắng… Lần đầu tiên trong đời anh phải nếm mùi cay đắng như thế này. Giản Tư không mảy may bận tâm đến cảm xúc của anh mà chỉ lạnh lùng trắng trợn lợi dụng anh…
“Anh cũng nhớ em!” Anh dùng lực siết chặt cô vào lòng, cơ thể cô hơi run lên: “Đi! Đến nhà anh! Anh nhớ em nhớ sắp phát điên lên rồi!” Anh nói gấp gáp, bản thân anh cũng không phân biệt được câu nói này là thật hay giả.
Anh chỉ biết, lúc này đây anh hận tất cả mọi người! Hận sự vô tình của Giản Tư, hận Hề Thành Hạo cướp mất thứ anh khao khát, hận cả bản thân mình! Nếu anh lôi cô lên giường thì nỗi hận kia sẽ được hóa giải, xem như anh đã trả cô trả thù Hề Thành Hạo, trả thù cả bản thân mình! Kể cả trở thành một thằng súc sinh gian díu với chị dâu anh cũng không bận tâm! Không phải từ trước đến giờ anh vốn là người chẳng bận tâm điều gì sao? Anh đã âm thầm bày mưu giăng bẫy cùng người bác gái còn gì!
Chương Duệ tức đến nỗi mặt mày trắng bệch, lúc lao ra khỏi góc tường suýt nữa thì va phải Hề Kỷ Hằng đang bước đi vội vàng.
“Các người… các người!” Ngón tay cô ta run rẩy dữ dội chỉ vào Hề Kỷ Hằng, đôi mắt đỏ đẫm lệ. Đối diện với khuôn mặt anh tuấn đó, những từ “Gian phu dâm phụ” không tài nào thốt ra khỏi miệng được.
Giống như phần lớn các cô gái, Chương Duệ không trút hận lên người đàn ông mình yêu say đắm, cô ta cho rằng mọi sai lầm đều tại cô gái có quan hệ lăng nhăng kia. Chương Duệ ném ánh mắt sắc như dao về phía Giản Tư. Cô gái đang tay trong tay với Hề Kỷ Hằng thật xinh đẹp dịu hiền, c