Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
cách uyển chuyển: “Ba tháng đầu phải chú ý nhiều hơn các thai phụ khác, nếu như… ý tôi là ngộ nhỡ lại sảy thai như lần trước thì sẽ vô cùng phiền phức, có thể ảnh hưởng việc sinh nở sau này.”
Giản Tư điềm nhiên nhìn anh: “Chụp lại chứng cứ, sau này dù thế nào anh cũng không thể nói kế hoạch do tôi tiết lộ cho anh.”
“Đương nhiên là có, nếu anh dám làm trái lời hứa với tôi, tôi sẽ đi đầu thú.” Nụ cười Giản Tư bao giờ cũng rất ngọt ngào, nhưng Đông Chính Dịch lại cảm thấy lạnh sống lưng. Tự nhiên anh có cảm giác, người con gái xinh đẹp này chính là nhân vật hồ ly tinh trong phim “Họa bì”.
“Em muốn giữ gìn tình yêu Hề Thành Hạo dành cho em?!” Ánh mắt anh đượm mùi chế giễu. Phụ nữ muôn đời vẫn là phụ nữ, đã tự tay đẩy Gia Thiên vào biển lửa, nhưng vẫn hoang tưởng có thể bảo vệ một tình yêu vốn đã hư ảo.
Giản Tư không nói gì, lúc đồng ý tiếp tay cho Đông Chính Dịch, cô đang vô cùng căm hận nhà họ Hề và Hề Thành Hạo, vì thế cô nghĩ để Hề Thành Hạo biết được chính cô là người tiết lộ kế hoạch tuyệt mật của Gia Thiên, Hề Thành Hạo mới có thể cảm nhận được rõ nhất nỗi đau đớn nhục nhã khi bị người thân bán đứng. Với cá tính của mình, chắc chắn anh sẽ không công khai sự thật vì nể mặt tình nghĩa vợ chồng và đứa con chung, chỉ còn cách ngậm đắng nuốt cay chịu đựng một mình. Đó chính là cảnh ngộ uất ức nhất trên đời, cô thực sự rất trông đợi vào ngày này.
Nhưng mà hiện tại… cô lại không có cái gan ấy nữa.
“Thực tế thì em không giấu được đâu.” Thấy Giản Tư có vẻ khó xử, Đông Chính Dịch thích thú cười: “Em sẽ giải thích thế nào với chồng về số tài sản khổng lồ của mình.”
Giản Tư mặt không biểu cảm: “Chuyện này không liên quan đến anh, anh chỉ cần nhớ kĩ điều kiện giao kèo của chúng ta là được rồi.” DVD bắt đầu quay, khung cảnh rất đẹp, hai nhân vật nam thanh nữ tú hiện lên trên ống kính, bên ngoài cửa xe là bầu trời thoáng đãng, cô gái xinh đẹp đưa một chiếc USB cho anh chàng đẹp trai, còn nói rõ đó là kế hoạch tuyệt mật trong cuộc đấu thầu dự án khai thác vùng núi phía Bắc của Gia Thiên. Chàng trai tươi cười đưa cho cô gái tấm séc trị giá năm ngàn vạn tệ, lại hứa sau khi kế hoạch thành công, sẽ cho thêm cô hai mươi phần trăm tổng lợi nhuận thu được. Chàng trai còn ác ý trêu chọc cô gái, nói cô đã trở thành một phụ nữ giàu có, số tài sản trong tay hiện tại tiêu cả mấy đời không hết, và còn trêu rằng tại sao cô chẳng bận tâm chàng trai có giở trò trong lúc tính toán lợi nhuận hay không? Bởi vì tiền anh kiếm được đều móc ra từ túi của chồng cô, con số là bao nhiêu thì cô rõ nhất.
Quay xong xuôi, Giản Tư cẩn thận cất chiếc DVD đi, tâm trạng Đông Chính Dịch vô cùng phấn khích, anh ta cười ha ha chủ động gợi chuyện: “Đúng là em rất căm hận nhà họ Hề, có điều Hề Thành Hạo cũng coi như tốt số, tiền của bố mẹ biến thành tiền của bà xã, anh ta vẫn có áo đẹp cơm ngon như thường.”
Giản Tư ngạc nhiên nhìn Đông Chính Dịch, quả nhiên cô thấy một tia hận thù trong đôi mắt tươi cười của anh.
“Có thể nói lý do của anh không?” Cô chăm chú quan sát Đông Chính Dịch: “Nếu chỉ muốn kiếm tiền thì anh không cần phải ra tay tàn ác đến thế.” Hình như anh đặc biệt muốn đối đầu với Hề Thành Hạo.
Cánh tay đặt trên cần số tự động của Đông Chính Dịch đột nhiên cứng đờ, sau đó anh chậm rãi giơ tay lên, quay mặt lại nhìn cô, ánh mắt bình thản biết tuốt của cô làm hàng mi anh giãn ra, anh cười nhạt. Cô và anh là đồng mưu, là đối tác của nhau, hai người họ đều là kẻ thù của nhà họ Hề.
“Tôi cũng hận nhà họ Hề.”
Cô bật cười, một lý do đơn giản mà đầy đủ: “Tại sao?”
Có lẽ một người thâm trầm đến đâu cũng có lúc muốn xổ toẹt mọi thứ trong lòng. Vì đã phải vật lộn với những điều gặm nhấm tâm can mình từng giờ từng phút, họ gần như không thể chịu đựng thêm được nữa. Giản Tư là một thính giả tuyệt nhất để anh giãi bày lý do căm hận nhà họ Hề, bởi vì không có ai có thể cảm thông nỗi căm hờn đó được như cô.
Đông Chính Dịch thả lỏng tựa vào ghế, tự dưng hỏi một câu không ăn nhập gì lắm: “Em và mẹ chồng đã đấu đá một thời gian dài rồi, cảm thấy thế nào? Bà ta không dễ đối phó phải không?”
Giản Tư không trả lời, một suy đoán hiện lên trong đầu cô.
“Mẹ tôi đã không đấu lại được bà ta. Chỉ bằng vài câu nói và một khoản tiền không nhỏ, mẹ tôi đã bị bà ta đuổi đi dễ dàng. Theo như tôi được biết, bà ta cũng định làm thế với em.” Anh cười ha hả.
Đông Chính Dịch quả là một doanh nhân lanh lợi, anh rất biết cách lợi dụng mọi cơ hội để khơi dậy cơn hận thù trong cô, để cô trở thành đồng minh vững chắc của anh.
Anh tiếp tục nói, dù cô đã chẳng cảm thấy hồi hộp nữa, cô đã phần nào đoán được toàn bộ câu chuyện. Đông Chính Dịch là con riêng của Hề Đồng Tiên, vì thế anh cảm thấy không phục và căm hận người kế vị hiển nhiên của Gia Thiên – Hề Thành Hạo.
“Không biết vì sao, sau khi nhận được tiền, mẹ tôi hớt hải bỏ chạy, rồi sinh ra tôi. Có lẽ bà tưởng Hề Đồng Tiên thật lòng yêu thương bà? Nên bà giữ tôi lại để có cái cớ biến gương vỡ thành gương lành?” Anh cười ra tiếng, nhưng ánh mắt đầy oán hận.
“Thật ngốc nghếch,