Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dấu Mộng

Dấu Mộng

Tác giả: Tuyết Linh Chi

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1223 lượt.

hai mươi mấy năm đã trôi qua, Hề Đồng Tiên không hề đi tìm bà, thậm chí chẳng buồn sai người đi nghe ngóng tình hình, ông ta đã sớm quên sạch rồi. Những gì tôi có ngày hôm nay đều do tôi cực khổ giành giật lấy, cuối cùng tôi cũng có thể bắt ông ta phải trả giá.”
Giản Tư gật đâu: “Chúc mừng anh.”
Cô thật sự rất hiểu tâm trạng của Đông Chính Dịch, cô cũng là người từng bị vứt bỏ. Đông Chính Dịch là người kiêu ngạo, nên dù thế nào cũng không chịu công nhận mối căm hận với nhà họ Hề là do người bố đã vứt bỏ mình, mà luôn miệng nói là do cảm thấy bất bình thay cho mẹ.
Lúc đưa cô về, Đông Chính Dịch không dám đến quá gần khu chung cư, anh đỗ xe cách một đoạn xa. Lúc Giản Tư mở cửa xuống xe, một người luôn thận trọng chu đáo như anh vẫn không kìm được dặn dò: “Chứng cứ đó… em nhất định phải cất cho kĩ.”
Giản Tư quay đầu nhìn anh, điềm đạm nói: “Yên tâm đi, nếu thứ này bị phát hiện thì người bị tổn hại nhiều nhất là tôi, tôi sẽ hết sức cẩn thận.” Cô hơi nheo mắt: “Anh và tôi không giống nhau, tôi còn muốn để lại đường lui cho đứa con của mình. Anh thì khác, nếu anh muốn màn báo thù đạt hiệu quả cao nhất, thì càng cần cho người nhà họ Hề biết anh là ai.”
Trong lúc Đông Chính Dịch hơi sững người, Giản Tư đã xuống xe, chậm rãi bước đi.
Đông Chính Dịch nhìn bóng lưng Giản Tư, cắn chặt môi, nhà họ Hề cưới về một cô dâu lòng đầy hận thù thế này, âu cũng là ông trời muốn giúp anh. Cô ta nói rất đúng, quả là anh muốn giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình, nhưng một nhát dao của người xa lạ làm sao có thể đau đớn bằng nhát dao do chính người ruột thịt đâm vào chứ?
Đúng là anh muốn tận hưởng cảm giác hả hê sung sướng khi thắng đẹp Hề Thành Hạo một trận, nhưng thứ anh mong muốn hơn, là được nhìn thấy người nhà họ Hề đau đớn thấu buốt tim gan. Họ phải nếm trải cảm giác thất bại và cảm giác khốn khổ đến cùng cực như chính mẹ con anh đã từng nếm trải.






Tha thứ
Giản Tư khép cửa sổ lại, cơn mưa nhỏ cuối chiều làm màn đêm buông xuống sớm hơn mọi ngày. Trời đã vào hạ, những cơn mưa vẫn khiến người ta cảm thấy hơi lạnh. Giản Tư không buông tấm rèm mỏng mà vén lại buộc chặt, rồi ngồi trên chiếc ghế nằm chăm chú lắng nghe tiếng từng giọt mưa nhè nhẹ gõ vào khung cửa kính.
Hình như đã lâu lắm rồi cô không có thời gian và tâm trạng để ngắm mưa. Từ ngày lấy Hề Thành Hạo, cô đã bắt đầu có nhiều cơ hội để hưởng thụ cuộc sống hơn. Giản Tư nhắm mắt lại, tiếng lá cây xào xạc trong cơn mưa nhỏ nghe thật vui tai. Như nhảy múa. Như reo ca. Như đang rộn rã trong vũ khúc của đất trời. Giản Tư cong môi cười. Vật lộn với cuộc sống khổ cực bao lâu nay, cuối cùng cô cũng có thể thảnh thơi hưởng thụ vẻ đẹp của một chiều mưa. Trước khi bố qua đời, cô đã rất thích ngắm trời mưa và tuyết rơi, nhưng cuộc sống bận rộn chật vật sau này đã giúp cô hiểu ra rằng, chỉ khi không phải quá lo lắng đến cơm áo gạo tiền, người ta mới có tâm tư theo đuổi cái thứ gọi là lãng mạn.
Hiện tại… đặc biệt là dạo gần đây, mỗi lần trời đổ mưa, cô lại có một cảm giác thân thiết, như thể được gần người bố hơn, cũng có thể người bố ở trên thiên đường linh thiêng đã đem đến người đàn ông tên là Đông Chính Dịch, thế nên một kẻ vô dụng như cô mới có thể báo mối huyết thù một cách dễ dàng và tàn độc đến thế.
Giản Tư thả người xuống ghế nằm, cảm giác vô cùng dễ chịu. Sau khi thoát khỏi ý nghĩ tội lỗi, cô thấy mình tràn đầy sức sống. Giống như khi thoát ra khỏi vũng bùn làm người ta nghẹt thở và được tắm táp sạch sẽ.Cảm giác thoải mái thư thái đó như một liều thuốc tê có nồng độ cao chế ngự hoàn toàn sự đau đớn từ mầm bệnh độc đã hành hạ người ta một thời gian dài. Dù biết rõ là sai, nhưng cảm giác phiêu diêu cõi thần tiên đủ để cô vứt bỏ một thứ. Huống hồ, trong mắt cô tình cảm với “bố mẹ chồng” chẳng có chút giá trị nào.
“Thưa cô, Hề tiên sinh bảo cô nhanh chóng thay quần áo để ra ngoài, chốc nữa ngài về đến nhà, sẽ đón cô đi ngay.” Dì Lý gõ cửa xong thì tự mở ra, nhưng chỉ đứng trước ngưỡng cửa, không có ý bước vào, “Hình như không phải chuyện tốt lành gì.” Có lẽ giọng nói trầm trọng qua điện thoại của Hề Thành Hạo đã khiến dì Lý có phán đoán này.
Giản Tư “ừ” một tiếng, nghe nói bức xạ từ di động có ảnh hưởng không tốt đến thai nhi, nên cô cũng không dùng nữa. Hề Thành Hạo sợ gọi vào điện thoại bàn sẽ làm cô thức giấc, nên thường gọi cho dì Lý ở tầng dưới nhờ chuyển lời. Cô đứng dậy, bụng đã to rồi, lúc nào cũng phải mặc váy bầu, chẳng phân biệt nổi trang phục ở nhà với trang phục ra ngoài, cô chỉ chải tóc cho gọn lại.
Không phải chuyện tốt lành gì… Điều này cũng chẳng làm cô thấy bất ngờ, hiện nay toàn thể Hề gia đang lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, lấy đâu ra tâm trạng đi ăn quán, hoặc là sắp đặt một tiết mục thú vị gì đó. Rốt cuộc là chuyện gì mà Hề Thành Hạo cần đưa cô đi cùng? “Giản Tư…” Trên đường đi, cuối cùng Hề Thành Hạo cũng chịu mở miệng: “Anh biết chuyện này với em vô cùng khó khăn.” Anh cau mày, hình như đã hạ quyết tâm: “Bố anh chắc không qua khỏi, ôn