Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.
g muốn gặp em một lần. Dù thế nào… đây cũng là tâm nguyện cuối cùng của ông ấy.”
Giản Tư thất kinh. Nhưng khi cơn hoảng hốt qua đi, cô lại thấy rất bình thường, Hề gia đang lâm vào tình thế khốn cùng. Vốn đầu tư và chi phí giậm chân tại chỗ, cả tập đoàn phải chịu áp lực lớn, chỉ riêng vấn đề thân thể của Đông Chính Dịch cũng đủ khiến Hề gia đau đầu nhức óc rồi. Hề Đồng Tiên sống sung sướng, ăn ngon mặc đẹp bao lâu nay, bao nhiêu dầu mỡ bổ béo đã chui vào tim gan thành bệnh tật, sớm muộn gì cũng không chịu nổi cơn giày vò lần này. Cô chỉ ngờ rằng… ông ta sẽ chết.
Giản Tư cố gắng làm bộ mặt vô cảm. Một cái chết giống như người bố của cô… có lẽ đây chính là báo ứng.
Trong bệnh viện có rất nhiều người, những nhân vật máu mặt của Gia Thiên hầu như đều có mặt, ai cũng đeo bộ mặt u ám lo lắng. Một dự án ngon ăn cuối cùng thành củ khoai nóng bỏng tay, ngài Chủ tịch lại qua đời đúng lúc này, Gia Thiên như một ngôi nhà đã dột từ nóc, lại gặp mưa liên miên, khó mà trụ nổi. Trong phòng bệnh không có nhiều người, chỉ có người nhà họ Hề. Lúc đi qua hành lang Giản Tư không nhìn thấy Trương Nhu, cả Chương Duệ cũng không thấy xuất hiện. Hề Kỉ Hằng mặt mày trắng toát ngồi trên ghế trong phòng, nhìn ủ dột như khúc gỗ, thấy hai người bước vào cũng không có phản ứng gì.
Triệu Trạch đứng bên giường bệnh, bờ môi run run, mắt rưng rưng, nhưng hình như đã khóc cạn rồi, chỉ còn sót lại những giọt long lanh sâu trong khóe mắt. Giản Tư nhìn bà ta lòng thầm nghĩ đó mới là những giọt nước mát chân thành của bà ta. Mặc dù rất thê lương, nhưng chúng trả ảnh hưởng gì tới cô.
Hề Đồng Tiên phải dùng máy thở ôxy, hơi thở hổn hển, bộ dạng yếu ớt tưởng như có thể ra đi bất cứ lúc nào, Giản Tư bị Hề Thành Hạo lôi đến cạnh giường, Hề Thành Hạo khẽ nói: “Bố, Giản Tư đến rồi.”
Hề Đồng Tiên đang thở dốc khó nhọc, nghe con nói thì có chút phản ứng, nhưng không lập tức mở mắt ra ngay được, mà phải cố gắng lắm mới nhấc được mí mắt lên. Giản Tư chăm chú quan sát ông ta, chỉ sợ để lọt mất một chi tiết nhỏ, bấy lâu nay cô khổ sở nhẫn nhịn, lao tâm khổ tứ trù mưu tính kế, không phải chỉ để được đứng từ cao nhìn xuống người nhà họ Hề cao ngạo vênh váo phải nằm thoi thóp chút hơi thở tàn này sao? Khung cảnh này đáng để cô ghi nhớ lại.
Hề Đồng Tiên mấp máy môi, hình như không tài nào nói ra thành tiếng được, Triệu Trạch lặng lẽ nhìn ông ta, sau đó nắm lấy tay chồng, nhẹ nhàng nói: “Được rồi ông ạ, tôi nghe rõ rồi, tôi nói thay ông.” Bà ta cúi đầu, không nhìn Giản Tư nói “Sống đến lúc này, mới biết mọi thứ chỉ là hư vô, chỉ có người thân là thực mà thôi.” Giản Tư nhìn hai con người trước mắt mình, đầu tóc bạc phơ, khuôn mặt bi thảm… đúng là rất đáng thương. Hồi đó người mẹ của cô không phải cũng đáng thương thế sao, nhưng bọn họ có thương hại bà không? Bọn họ còn có gia tài nghìn tỷ, có trời mới biết sau trận giằng co này sẽ còn lại bao nhiêu, nhưng người mẹ của cô thì nghèo rớt mồng tơi, chỉ còn lại một đứa con gái, nhưng vẫn phải chịu sự sỉ nhục ác ý của họ.
Hề Đồng Tiên nước mắt lưng tròng nhìn Giản Tư chằm chằm, cuối cùng ông ta nói: “Ta xin lỗi….”
Giản Tư chỉ nhìn ông ta, không nói gì cả. Hề Thành Hạo mặt mũi xanh xám, phủ người xuống: “Bố, Giản Tư nói cô ấy đã tha thứ cho chúng ta.” Hề Đồng Tiên dường như thở phào một hơi, khuôn mặt phảng phất nét cười, nhưng sự lo lắng trong ánh mắt càng hiện rõ hơn, ông ta dán mắt vào cánh cửa, hình như đang tha thiết chờ mong sự xuất hiện của ai đó.
Giản Tư biết ông ta đang đợi Đông Chính Dịch.
Hề Đồng Tiên muốn được nhắm mắt xuôi tay trong thanh thản, nên mới gọi nàng dâu và con riêng đến, muốn dùng mấy câu nói trước khi chết để hóa giải mọi oán hận. Thì ra Đông Chính Dịch tàn nhẫn hơn cô nhiều, cho đến lúc người bố già mặt đẫm nước mắt nghẹn ngào hơi thở cuối cùng, anh ta vẫn không chịu xuất hiện.
Giản Tư đơ ra như khúc gỗ giữa tiếng khóc thương của đám đông, đúng ra cô phải làm như Đông Chính Dịch, nhất quyết không đến nơi này, vào thời điểm này! Cô đến đây đồng nghĩa với việc tha thứ cho Hề Đồng Tiên. Ít nhất cô đã khiến ông ta cảm thấy thanh thản trước người nhà họ Giản vào lúc rời khỏi cõi trần.
Tại sao cô lại để ông ta cảm thấy thanh thản? Tại sao cô lại phải tha thứ cho ông ta? Chỉ bởi vì ông ta sắp chết sao? Hồi đó lúc bố mẹ cô sắp chết, người nhà họ Hề có ý nghĩ này không?
Xét cho cùng, cô thật vô dụng!
Sương mù
Đám tang của Hề Đồng Tiên tương đối khiêm tốn, Giản Tư vẫn cảm thấy nó khá xa xỉ. Dù sao ông ta cũng là người nổi tiếng trong thành phố, trên báo cũng đăng thông báo tin buồn nguyên một trang, nhìn từ ảnh trong báo có thể thấy ngoài linh đường, ô tô của những người đến phúng viếng đỗ đầy cả một con đường, vòng hoa xếp đầy khu vườn, có thể nói phần lớn những người nổi tiếng trong giới đã tề tựu đông đủ.
Nếu đem ra so sánh thì đám tang của bố mẹ cô thuộc loại tuềnh toàng nhất, chỉ là cuốn một chiếc chiếu rách nát rồi đưa vào quan tài, đậy nắp, hết.
Giản Tư nhìn sát vào tờ báo,