Tác giả: Tuyết Linh Chi
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341217
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1217 lượt.
chăm chú quan sát bức ảnh hơi nhỏ của Hề Thành Hạo đặt ở một góc khung cảnh xa xỉ kia, giới thiệu anh là người kế vị Gia Thiên gì đó. Góc chụp không tốt, chỉ chụp được khuôn mặt nghiêng của anh, mắt anh không nhìn vào ống kính, mặt mày lạnh tanh, mặc âu phục màu đen. Nhìn anh thật đẹp, thật oai phong – ngay cả lúc đau buồn nhất, Giản Tư bỗng nhiên thấy tự hào. Chồng cô quả là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai.
Một nhân vật giàu sang có tiếng qua đời kể cũng là tin lớn, nhưng hình như sự quan tâm của giới truyền thông có hơi quá đà, họ theo dõi sát sao đám tang trong hai, ba ngày. Giản Tư không thể hoài nghi anh chàng Đông Chính Dịch đã giở trò. Cô biết anh ta là loại người làm việc gì cũng phải làm đến cùng. Ngoài mặt thì muốn thỏa mãn sự hiếu kì của quần chúng về tang lễ của người giàu, nhưng nội dung các bài báo lại ngấm ngầm đả động đến nhiều “vấn đề liên quan”, khuếch đại tình cảnh khốn đồ của Gia Thiên, thậm chí có thông tin nói Gia Thiên đang xin hỗ trợ tài chính từ chính phủ, để tránh đường vốn bị đứt đoạn, khiến cho dự án khai phá miền núi Bắc Bộ bị đổ vỡ. Loại tin tức này càng nhiều, cổ phiếu của Gia Thiên càng trượt giá thậm tệ, quả đúng là “giậu đổ bìm leo”.
Trương Nhu gọi một bình trà hoa cúc, Giản Tư nhận ra gương mặt Trương Nhu trắng lợt và tiều tụy. Tia sáng rực rỡ tự tin trong đôi mắt ngày xưa đã tan biến. Nhìn Trương Nhu không đến nỗi hóa thành người già chỉ sau một đêm, nhưng sự uể oải bao trùm làm cô như trở thành một người khác. Giản Tư xoay cốc trà trên tay, lẽ nào… Chính Lương đã phát hiện ra mối quan hệ giữa Trương Nhu và Đông Chính Dịch, và Trương Nhu nghi ngờ là Giản Tư đã tiết lộ? “Em cũng không tham dự tang lễ của ngài Chủ tịch phải không?” Trương Nhu mở màn bằng một câu hỏi bình thường, Giản Tư khẽ gật đầu, biết rằng đây không phải là nội dung chính mà Trương Nhu muốn đề cập đến, cô im lìm chờ Trương Nhu đi vào trọng tâm câu chuyện.
“Chị cũng không tham gia.” Giọng điệu của Trương Nhu rất kì lạ, vừa có chút buồn bã, vừa có chút bi thương.
Điều này làm Giản Tư ngạc nhiên, Trương Nhu là một người rất biết nắm bắt cơ hội để thể hiện mình, không thể thất lễ với ông chủ trong tình huống như thế này được.
Trương Nhu ngẩng mặt lên, mỉm cười lướt qua đôi mắt trợn tròn của Giản Tư, giọng nói càng lạ lùng hơn: “Chị bị đưa đi điều tra, nên không thể đến viếng được.”
Bàn tay Giản Tư nhất thời run rẩy, suýt nữa làm đổ cốc trà, cô cố gắng che giấu cảm xúc của mình, cau mày tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Điều tra? Điều tra cái gì?” Trương Nhu cười cười, ánh mắt phức tạp, cơ hồ đã nhìn thấu lớp vỏ ngụy trang của Giản Tư, lại cơ hồ không buồn để ý, cũng không muốn vạch trần cô: “Lần này Đông Chính Dịch có thể bóp chặt yếu hầu của Gia Thiên, anh ta nắm rõ thời gian, chi tiết, dòng chảy của vốn, chặn đứng các hướng, từng bước vây chặt Gia Thiên, vậy thì chỉ có một khả năng.”
Giản Tư không nói gì.
“Lẽ ra những người được biết về những điểm cơ mật, trọng tâm của dự án đều bị nghi ngờ, chị chỉ là người ngoài cuộc mà thôi. Nhưng mà…” Trương Nhu bật cười, hình như cô cảm thấy thực sự rất đáng cười: “Trong lúc âm thầm điều tra Đông Chính Dịch, mối quan hệ của chị và anh ta rõ ràng rất tế nhị, thế là chị trở thành đối tượng bị tình nghi nhất. Chị có thể tùy ý bước vào tổng hành dinh của Gia Thiên, vì em mà chị tương đối quen thân với Tổng giám đốc Hề, số lần chị bước vào văn phòng của anh ấy cũng không ít, nếu như chị có ý định ăn cắp tài liệu, thì chỉ cần nắm bắt cơ hội là có thể làm được chuyện này.”
Khuôn mặt Giản Tư dần trắng toát, cô không ngờ rằng, một người hoàn toàn vô can như Trương Nhu lại bị dính vào âm mưu này.
“Nhưng kết quả, sau vài ngày điều tra, chẳng có một chút chứng cứ nào chứng minh là chị phản bội công ty cả. Em cũng biết đấy, chuyện này không phải do chị làm.”
Lưng Giản Tư đổ mồ hôi lạnh lúc nào không hay, cô muốn hỏi lại Trương Nhu tại sao lại hỏi như vậy, nhưng cô không mở miệng nổi, cuối cùng chỉ biết im lặng nhìn Trương Nhu.
“Hề Thành Hạo tìm chị nói chuyện, chị đã không nói gì, trong mắt anh ấy có lẽ sự im lặng của chị lúc ấy tức là thừa nhận. Anh ta nghi ngờ hết người này đến người khác, nhưng có một người anh ta chưa bao giờ nghi ngờ, hoặc có lẽ anh ấy không muốn nghi ngờ người đó. Chuyện đã đến nước này, Đông Chính Dịch đã nhận được tiền, mặc dù Gia Thiên tổn hại thê thảm, nhưng rút cục cũng qua được cửa ải lần này. Hề Thành Hạo đã rất hy vọng chị chính là người phản bội đó. Để anh ấy không phải nghi ngờ một người mà anh ấy không mong muốn”
Trương Nhu tắt ngấm nụ cười, mặt mày thẫn thờ: “Những người có thể điều tra đã điều tra hết rồi, đều không có kết quả, đến bên cảnh sát cũng có cho rằng có lẽ Gia Thiên quá nhạy cảm, rằng Đông Chính Dịch chỉ là mèo mù vớ cá rán mà thôi. Câu chuyện chắc chắn sẽ chìm xuống trong màn sương mù dày đặc. Thực ra chị rất muốn lớn tiếng kêu oan.” Trương Nhu phì cười một tiếng: “Nhưng mà nghĩ lại thì, chị có oan thật không? Nếu không có quan hệ nhập nhằng với Đông Chính Dịch, thì chị cũng chẳng bao giờ trở thành ngư