Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341150
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1150 lượt.
lửa trong lòng anh đang cháy rừng rực, làm anh không chịu nổi, phải xả ra cho vơi bớt: "Tôi thấy mùa xuân chưa đến, mà cô đã phát dục rồi, thích Mễ Tu Dương, tôi chúc mừng cô! Ngày ngày ôm chăn gối mà khóc!"
Đường Mật Điềm trừng mắt: "Ôn Kỷ Ngôn, vì câu nói này của anh, tôi với Mễ Tu Dương sẽ sống rất tốt, cho đến ngày tận thế cũng không xa nhau."
"Cô điên rồi." Ôn Kỷ Ngôn rít lên: "Đường Mật Điềm, cô là đồ điên!"
"Ôn Kỷ Ngôn, anh mới là đồ điên! Anh ghen tị, ghen tị với tình cảm của Mễ Tu Dương dành cho tôi!"
"Tôi ghen ư? Thật là chuyện tiếu lâm!" Ôn Kỷ Ngôn cười nhạt: "Mặc dù, chuyện tiếu lâm này chẳng buồn cười tí nào!"
"Không thèm chấp anh! Tránh ra!" Đường Mật Điềm tức giận gạt Ôn Kỷ Ngôn sang bên, mặt hầm hầm đi thẳng về phòng.
Ôn Kỷ Ngôn trừng mắt nhìn, rồi nghiến răng, cũng đi về phòng.
"Rầm!" Khi Ôn Kỷ Ngôn tức tối đóng mạnh cửa phòng mình, thì một tiếng "rầm" thứ hai từ phía phòng của Đường Mật Điềm dội đến đập vào tai, rồi tiếng khóa cửa "xoạch" tiếp ngay sau càng khiến anh khó chịu, tóm lại anh rất không thoải mái!
Đương nhiên, Đường Mật Điềm cũng không dễ chịu gì, rõ ràng, cô và Mễ Tu Dương không có quan hệ gì, nếu có cũng chỉ vì Mễ Tu Dương muốn theo đuổi Ngôn Ngôn mà tiếp cận với cô, muốn cô giúp mà thôi! Thế mà vô duyên vô cớ lại thành ra cô thích Mễ Tu Dương! Hơn nữa nghe cái giọng chua chát của Ôn Kỷ Ngôn, cứ như cô đang theo đuổi Mễ Tu Dương! Mà Ôn Kỷ Ngôn vốn là Gay, thích đàn ông! Có vẻ như anh ta ghen tị với cô vì chiếm được cảm tình của đàn ông! Đúng là điên đầu mất! Lại còn thế này, thế kia nữa, Đường Mật Điềm bực bội ấm ức.
Chiến Tranh Lạnh
Sau khi sống cùng nhà, vì Mễ Tu Dương, lần đầu tiên họ cãi nhau, rồi chiến tranh lạnh!
Chiến tranh lạnh là gì?
Là dưới một bầu trời, trong cùng một căn nhà, hai người từng rất tốt với nhau, đều cố tình không thèm nói với người kia, có lúc nhìn thấy nhau từ xa, nhưng đều ngoảnh mặt, coi như người kia không tồn tại.
Đó là hai người cố tình tạo khoảng cách, mặc dù không có tranh cãi gay gắt, nhưng hai bên cố ý vạch rõ ranh giới trong căn nhà chật chội, Đường Mật Điềm và Ôn Kỷ Ngôn mỗi người có cuộc sống riêng, cả hai đều kiêu ngạo và tự trọng, cho nên đều không dễ là người đầu tiên phá vỡ cục diện.
"Không sao, không biết, tôi sẽ dạy!" Mễ Tu Dương cười rạng rỡ: "Thực ra cưỡi ngựa rất đơn giản, cô thông minh như thế, nhất định sẽ học được!"
"Thật à?" Đường Mật Điềm hoài nghi, cô chưa cưỡi ngựa bao giờ, cho nên, cảm thấy rất hứng thú, mà người ta khi đã hứng thú, đương nhiên muốn thử nghiệm.
"Thật! Tôi đã lừa cô bao giờ chưa?" Mễ Tu Dương cười, rất tự nhiên giơ tay nhặt chiếc lá không biết rơi xuống đầu cô từ lúc nào.
Cử chỉ thân mật bất ngờ đó khiến Đường Mật Điềm đỏ mặt, cúi đầu nói: "Vậy được, mai đi cưỡi ngựa!"
"Ờ, hẹn ngày mai gặp lại!" Mễ Tu Dương dịu dàng nói.
"Vậy tôi về đây, bye bye!" Đường Mật Điềm vẫy tay rồi rảo bước về nhà, lòng bỗng mơ hồ hoang mang, càng ngày cô càng cảm thấy, suy đoán của Tào Ái Ái có lý, Mễ Tu Dương giống như đang theo đuổi cô, nhưng nghĩ đến trước đây Mễ Tu Dương thích Ôn Ngôn Ngôn, bây giờ lại theo đuổi cô, mặc dù, không phải là bắt cá hai tay, nhưng, có cảm giác là người đến sau, vì Ôn Ngôn Ngôn không cho Mễ Tu Dương cơ hội, nên anh ta mới rút lui theo đuổi cô, ý nghĩ đó khiến Đường Mật Điềm khó chịu, cảm giác mình chỉ là người dự bị!
Ôn Kỷ Ngôn nhìn thấy Mễ Tu Dương lái xe đi, tức giận ném túi đồ ăn vào thùng rác, rảo bước đi theo Đường Mật Điềm về phía cầu thang máy.
Đường Mật Điềm vừa tra chìa vào ổ khóa, bỗng giật mình bởi tiếng thở hổn hển phía sau, liền ngoảnh lại, thấy Ôn Kỷ Ngôn đang chạy thình thịch đến.
Nhìn thấy Đường Mật Điềm, ổn định tinh thần, muốn nở nụ cười thật tươi, nhưng cô không cho anh cơ hội, lập tức quay người, nhanh tay mở cửa, đi thẳng vào phòng, không thèm để ý đến Kỷ Ngôn.
Nụ cười của Ôn Kỷ Ngôn mới nở được một nửa đã cứng lại, anh thở dài tự giễu mình, rồi cũng đi vào nhà, nhẹ nhàng đóng cửa.
Từ lúc xảy ra chiến tranh lạnh, Ôn Kỷ Ngôn và Mật Điềm đều có tật xấu đó là dập cửa, dập thật mạnh, từ cửa chính đến cửa phòng, thậm chí cửa phòng tắm, dập mạnh đến nỗi khiến người kia hốt hoảng mới thôi.
Đường Mật Điềm bước vào phòng, đặt túi xuống, thay bộ đồ ở nhà, chuẩn bị vào bếp nấu ăn, đi qua phòng khách, thấy Ôn Kỷ Ngôn đang cắm cúi lau nhà, hơn nữa lại thấy cửa chính được đóng rất nhẹ nhàng, bỗng thấy hơi kỳ lạ, thoáng ngẩn ra giây lát, rồi vào bếp nấu ăn.
"Điềm Điềm, tối nay, có thể cho tôi xin bữa cơm không?"
Ôn Kỷ Ngôn đặt cây lau nhà xuống, ngó đầu vào bếp, hỏi dò.
"Anh xin tôi bữa cơm? Chẳng phải anh rất thích ăn đồ mua bên ngoài!"
Đường Mật Điềm ngoảnh lại, thong thả nói, cô vẫn chưa hết bực, đương nhiên, không thể tươi cười với Ôn Kỷ Ngôn.
Thấy Đường Mật Điềm mặc dù giọng nói còn chưa nguôi giận, nhưng chí ít vẫn để ý đến anh, Ôn Kỷ Ngôn mạnh dạn nói: "Đồ ăn bên ngoài rất ngon, nhưng tôi thấy, cô ăn một mình rất vô vị muố