Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1148 lượt.
chịu, cau mày: "Mễ Tu Dương còn tặng quà cho cô? Hai người là quan hệ gì vậy?"
Nghe ra vị cay trong khẩu khí của Ôn Kỷ Ngôn, Đường Mật Điềm nhất thời không biết nói gì, mấy lần há miệng còn chưa kịp cất lời giải thích, đây là quà Mễ Tu Dương tặng anh, quà của Ôn Ngôn Ngôn, Đường Mật Điềm và Mễ Tu Dương tuyệt đối không có quan hệ gì hết! Nhưng đã bị miệng lưỡi sắc sảo của Ôn Kỷ Ngôn chặn họng: "Đường Mật Điềm, tôi không ngờ, khẩu vị của cô đặc biệt như thế, đến một gã đàn ông mắt mờ mê phụ nữ rởm mà cô cũng thích!" Nói xong còn tặng cô một cái nhìn cực kỳ khinh bỉ: "Cô không có mắt, khẩu vị kém!"
"Tôi thích anh ta bao giờ?" Đường Mật Điềm cự lại: "Ôn Kỷ Ngôn, anh nói lần nữa xem, ai không có mắt, ai khẩu vị kém?" Mật Điềm tức giận mặt đỏ phừng phừng.
"Tôi nói cô không có mắt nhìn người đấy, lại đi thích gã khốn Mễ Tu Dương!" Ôn Kỷ Ngôn không biết mình bị làm sao, trong lòng có cảm giác khó chịu khó tả, lời nói trở nên cay nghiệt, nghĩ tới ánh mắt long lanh của Mễ Tu Dương khi nhìn Đường Mật Điềm, anh rất khó chịu! Cảm giác giống như vật sở hữu của mình bị người khác nhìn trộm!
Đây là đặc tính chung của giống đực, vật sở hữu trong lãnh thổ của mình, người khác không được nhìn, nếu không sẽ thấy khó chịu! Lúc này Ôn Kỷ Ngôn đã coi Đường Mật Điềm như vật sở hữu trong lãnh thổ của mình.
"Ôn Kỷ Ngôn, anh nói năng kiểu gì vậy?" Đường Mật Điềm tức giận quay lại nhìn Ôn Kỷ Ngôn, cao giọng hỏi, đôi mắt vốn đã đẫm nước, chỉ chực trào ra, "Sao lại gã khốn Mễ Tu Dương? Mễ Tu Dương làm sao?" Cho dù Mễ Tu Dương xấu thật, nhưng lời nói của Ôn Kỷ Ngôn rõ ràng là động chạm đến lòng tự tôn của Đường Mật Điềm, cô còn bắt đầu cảm thấy Mễ Tu Dương không tồi chút nào.
Hơn nữa, Mễ Tu Dương thật sự cũng không làm gì sai, chỉ có điều lại thích gã Ôn Kỷ Ngôn giả gái mà thôi, cái đó gọi là mỗi người một sở thích, anh ta thích thế, có gì sai? Vả lại anh ta thẳng thắn thừa nhận thích Ôn Ngôn Ngôn, cũng chẳng làm chuyện gì kinh thiên động địa, chẳng qua chỉ hai lần hẹn Đường Mật Điềm đi mua quà để lấy lòng người anh ta thích, thích một người, bất luận người đó thế nào, cũng chẳng có gì sai.
Mễ Tu Dương thị hiếu kém như thế, nhân phẩm chắc cũng chẳng hay ho gì, cô đi với anh ta, cô thành người thế nào?" Ôn Kỷ Ngôn hằm hằm tức tối, đương nhiên rồi, "Đường Mật Điềm, lần sau không được gặp anh ta, không được đi với anh ta nữa!"
"Ôn Kỷ Ngôn, anh là bố tôi hay là mẹ tôi? Anh có quyền gì cấm tôi không được gặp ai, đi với ai?" Đường Mật Điềm tức giận quát, rồi cười khẩy: "Tôi cứ gặp, cứ đi với anh ta đấy, thế nào?"
"Cô..." Ôn Kỷ Ngôn tức tối mặt đỏ gay, nhưng, không nói lại được, đấu khẩu không phải là sở trường của anh, đặc biệt là đấu khẩu với phụ nữ, anh đành xuống thang: "Đường Mật Điềm, Mễ Tu Dương không hợp với cô!"
"Không hợp với tôi, chắc hợp với anh?" Đường Mật Điềm nhếch mép cười nhạt: "Ôn Kỷ Ngôn, nếu anh thích Mễ Tu Dương thì cứ nói thẳng, đằng nào vốn dĩ anh cũng thích đàn ông."
"Đánh chết tôi cũng không thích anh ta!" Ôn Kỷ Ngôn nổi đóa gào lên, "Đường Mật Điềm, tôi không cho cô tiếp xúc với gã khốn đó nữa!"
"Nực cười quá đi!" Đường Mật Điềm tức giận cười nhạt, trừng mắt: "Ôn Kỷ Ngôn, anh dựa vào đâu mà cấm tôi?"
Ôn Kỷ Ngôn cứng họng. Đúng, anh dựa vào đâu mà cấm cô? Như Đường Mật Điềm vừa nói, anh không phải bố mẹ cô, rốt cuộc, chỉ là nguời thuê chung nhà, cho nên nguôi giận nhượng bộ: "Dựa vào quan hệ thân thiết sống chung một nhà của chúng ta, tôi phải có trách nhiệm với sự an toàn của cô!" rồi lập tức đổi giọng lạnh lùng: "Tôi không thể giương mắt nhìn cô đi thích một người không phù hợp, sau này cô sẽ đau khổ thất tình, không khéo, nghĩ quẩn còn muốn tự sát cũng nên..."
"Anh muốn tự sát thì có!" Đường Mật Điềm nghiến răng.
"Sao anh biết, Mễ Tu Dương không hợp với tôi?" rồi đổi giọng nhẹ nhàng: "Anh ta đẹp trai, dịu dàng lịch thiệp, điều kiện gia đình rất tốt, công việc cũng OK, đúng là hot boy giàu có điển hình, hàng thượng hạng, viên kim cương to đùng, một chàng độc thân lý tưởng!" cuối cùng kết luận: "Tôi thấy, mặt nào cũng tốt mặt nào cũng hợp!"
"Xì, chỉ riêng chuyện anh ta thích đàn ông giả gái thì đã dở lắm rồi!" Ôn Kỷ Ngôn thủng thẳng nói: "Cô thấy anh ta mọi mặt đều tốt, mọi mặt đều hợp, anh ta lại thấy tôi mọi mặt đều tốt, đó là hoàn toàn do cô tự suy diễn mà thôi!"
"Anh mới tự suy diễn!" Đường Mật Điềm tức tối, toàn thân run lên, như con mèo xù lông tay chỉ Ôn Kỷ Ngôn hét: "Cho dù, anh ta đã từng mắt nhắm mắt mở thích anh, nhưng không có nghĩa sau nay anh ta sẽ mãi thích anh!" rồi lạnh lùng bồi thêm: "Ôn Kỷ Ngôn, tôi không tin một cô gái đích thực như tôi lại không bằng một gã Gay chết tiệt như anh?"
"Đường Mật Điềm, cô thích Mễ Tu Dương thật rồi sao?" Ôn Kỷ Ngôn hỏi thẳng, không sợ cô nổi đóa.
"Tôi thích anh ta thì sao?" Đường Mật Điềm vênh mặt, lúc này, cho dù không thích Mễ Tu Dương, cô cũng quyết chọc tức Ôn Kỷ Ngôn một phen. Người ta khi cãi nhau là thế, thường mất kiểm soát.
"Cô..." Ôn Kỷ Ngôn tức điên không nói được gì, mắt long sòng sọc nhìn cô, ngọn