Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1158 lượt.
n ăn cùng cô!"
"Cảm ơn, tôi ăn một mình không thấy vô vị chút nào, rất thú vị!" Đường Mật Điềm ung dung trả lời, rồi nói tiếp: "Anh vẫn nên ra ngoài mà ăn!"
Ôn Kỷ Ngôn cứng họng, cô nàng gớm thật, không cho mình cơ hội xuống nước nữa! Nhưng mình đã mở lời trước đương nhiên không bỏ cuộc giữa chừng, lại tiếp: "Điềm Điềm, đồ ăn bên ngoài mặc dù ngon, nhưng dầu ăn moi từ dưới cống lên, tôi ăn nhiều quá, tiêu hóa không ổn, cô không muốn thấy tôi rối loạn tiêu hóa phải vào viện chứ?"
"Anh rối loạn tiêu hóa, phải vào viện liên quan gì đến tôi?" Đường Mật Điềm vừa đảo rau xào trong chảo vừa thủng thẳng nói.
"Điềm Điềm, dù gì chúng ta cũng ở ghép, bạn cùng nhà, quan hệ thân thiết, tôi đau bụng phải vào viện, chắc chắn cô cũng phải chăm sóc tôi!" sau đó đổi giọng thống thiết: "Ra khỏi căn nhà này, chúng ta đều là những người cô đơn, gặp được nhau, ở cùng một nhà cũng không dễ, đương nhiên cần tương trợ lẫn nhau!" thấy Đường Mật Điềm vẫn chăm chú xào rau, không trả lời, anh tiếp tục: "Hơn nữa, tôi thấy cô xào nhiều rau thế, ăn một mình cũng không hết, ăn không hết lại đổ đi, thật lãng phí!"
Từ khi xảy ra chiến tranh lạnh, ngày ngày Đường Mật Điềm đều nấu cơm nhưng bữa nào cũng không ăn hết phải đổ đi khiến Ôn Kỷ Ngôn ngày ngày bỏ tiền ra ngoài mua thức ăn tiếc đứt ruột, chỉ dám lén nhìn thùng rác mà nuốt nước bọt.
"Tôi thích lãng phí!" Đường Mật Điềm nói giọng tưng tửng.
"Lãng phí là xấu, Điềm Điềm, chúng ta không thể làm người xấu!" Thái độ của Đường Mật Điềm đã hơi mềm, lại còn muốn cãi nhau với anh, Ôn Kỷ Ngôn mừng thầm, liền giở giọng nịnh bợ: "Điềm Điềm, tôi nói, cô lãng phí thế, chi bằng cho tôi ăn đi!"
"Cho anh ăn?" Đường Mật Điềm cười nhạt: "Một kẻ vô ơn!"
Ôn Kỷ Ngôn hơi khó chịu với lối nói thẳng như thế, thấy Đường Mật Điềm mặt hầm hầm, miệng lẩm bẩm, biết là cô vẫn còn giận, đang dằn dỗi, đại trượng phu như anh, có thế cương có thế nhu, để dạ dày không bị hỏng bởi đồ ăn bên ngoài, chi bằng nhường cô một chút còn hơn, cho nên cười nịnh: "Điềm Điềm, còn giận tôi hả?"
"Hừ!" Đường Mật Điềm tay cầm xẻng xào đảo mạnh mấy cái thể hiện sự bất mãn trong lòng, rằng cô đang giận, đang dỗi.
"Tôi sai rồi, xin lỗi, Điềm Điềm, đừng giận nữa được không?" Ôn Kỷ Ngôn vội vàng nhận lỗi.
"Thật sự biết sai rồi chứ?" Đường Mật Điềm tắt bếp từ, quay lại, liếc anh, hỏi.
"Ừ ừ biết rồi, tôi sai rồi, cô tha thứ cho tôi được không?" Ôn Kỷ Ngôn vội nhận sai, lúc này, dù không sai, anh cũng phải nhận, bởi vì cãi nhau với phụ nữ, luôn luôn là sai, phụ nữ vốn là người không cần biết đúng sai.
"Anh đã biết sai rồi thì viết bản kiểm điểm cho tôi!" Đường Mật Điềm nói: "Còn có tha thứ cho anh hay không, phải xem thái độ của anh!"
"Hả?" Ôn Kỷ Ngôn tròn mắt, "Viết kiểm điểm thì không sao, nhưng tại sao còn phải xem thái độ của tôi?"
"Vì anh nhận lỗi quá muộn!" Đường Mật Điềm trút rau ra đã, vì cái trò chiến tranh lạnh này mà mấy đêm liền cô ngủ không ngon, luôn cảm thấy bức bối khó chịu.
"Không muộn chứ?" Ôn Kỷ Ngôn rụt rè cười: "Hơn nữa, thái độ nhận lỗi của tôi lần này là rất tốt, cô đại nhân đại lượng, đừng chấp kẻ tiểu nhân, được không?"
"Không được!" Đường Mật Điềm vừa nói, vừa đưa đĩa rau cho Ôn Kỷ Ngôn, "Này, mang thức ăn lên, đợi tôi nấu thêm món canh, là ăn cơm!"
"Tốt quá!" Ôn Kỷ Ngôn cười tít mắt đỡ đĩa rau, vui vẻ mang ra đặt trên bàn, lại ngoan ngoãn sắp bát đũa, phấn khởi đợi Đường Mật Điềm ra ăn cơm.
Cuộc chiến tranh lạnh vậy là kết thúc bởi sự cầu hòa của Ôn Kỷ Ngôn.
Phụ nữ luôn trong mềm ngoài rắn, nhiều khi họ thật sự không bận tâm ai đúng ai sai, nhưng muốn người khác phải nhượng bộ trước, còn đàn ông nhiều khi mặt dày một chút cũng không sao, vì họ vốn sinh ra da mặt đã dày.
Sau bữa tối, hai người ngồi ở phòng khách vừa xem chương trình giải trí trên ti vi, vừa bình luận, tán gẫu sôi nổi.
"Ôn Kỷ Ngôn, anh ngày nào cũng ở nhà không thấy chán à?" Đường Mật Điềm nhìn Ôn Kỷ Ngôn lười nhác nằm trên salon, hỏi: Rốt cuộc, từ lúc anh ta đến đây đã gần một tháng, mặc dù được bạn gửi cho khoản tiền lớn, nhưng một người đàn ông đầy đủ chân tay, không đi làm nuôi bản thân, phải nhờ người khác viện trợ, cô cảm thấy hơi kỳ quặc, nhưng sợ nói thẳng quá sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Ôn Kỷ Ngôn, dù sao anh ta cũng là một thiếu gia, tuy trong mắt cô, đó là một thiếu gia ăn bám.
"Không chán, rất vui!" Ôn Kỷ Ngôn ít khi được nghỉ ngơi, đặc biệt là những dịp nghỉ ngơi thư giãn hoàn toàn, một khi quay về thành phố B, tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, muốn những ngày thư nhàn như thế này, không phải dễ.
Đây cũng là lí do vì sao anh bỏ trốn ngay trong lễ đính hôn, anh không muốn cuộc sống của mình bị cha sắp đặt, hôn nhân vì lợi ích kinh doanh, kết hôn xong, phải tiếp nhận sản nghiệp gia tộc, sau đó, suốt đời vất vả vì công ty, vì gia đình, con cái... anh phải đấu tranh, để sống một cuộc sống khác, dù chỉ một thời gian ngắn, anh cảm thấy rất đáng nổi loạn.
"Nhưng, anh không đi làm như vậy, có phải không ổn lắm không?" Đường Mật Điềm nói thẳng.
"Không sao!" Ôn Kỷ Ngôn