Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.

ông biết nói gì, mắt nhìn thẳng vào Mễ Tu Dương, thản nhiên nói: "Anh thích Ngôn Ngôn cơ mà, sao lại đi chơi với Điềm Điềm?" Sau đó không đợi Mễ Tu Dương trả lời, nghiêm mặt nói: "Không phải anh vừa thích Ngôn Ngôn, vừa muốn theo đuổi Điềm Điềm đấy chứ? Anh như thế là bắt cá hai tay, là không tốt!"
Thấy Ôn Kỷ Ngôn ra vẻ bề trên nghiêm khắc giáo huấn Mễ Tu Dương, Đường Mật Điềm cảm thấy rất buồn cười, nhưng trong tình huống không thể cười, dù biết rõ Ôn Kỷ Ngôn đang nói dối, cô cũng phải phụ họa đối phó với Mễ Tu Dương, rốt cuộc, quan hệ của cô với Ôn Kỷ Ngôn vẫn thân thiết hơn.
"Anh họ..." Mễ Tu Dương tươi cuời gọi một tiếng. Thấy Ôn Kỷ Ngôn kết tội mình như vậy, anh cũng không giận chỉ liếc Đường Mật Điềm xem cô phản ứng thế nào.
"Ai là anh họ?" Ôn Kỷ Ngôn trừng mắt nhìn Mễ Tu Dương: "Tôi là anh họ của Ôn Ngôn Ngôn, không phải anh họ của anh, anh đừng gọi linh tinh! Cứ làm như có quan hệ đặc biệt với Ngôn Ngôn nhà tôi vậy." Phải nói, cuộc chạm trán tình cờ hôm nay, là kế nhỏ anh nghĩ suốt cả ngày mới ra, anh phải phá quan hệ tốt đẹp giữa Mễ Tu Dương và Đường Mật Điềm. Cho nên, chiều nay đứng đợi ở cạnh quầy hoa quả này, thiên thời, địa lợi, nhân hòa, sự xuất hiện của anh không những đúng lúc, mà do Mễ Tu Dương muốn giữ thể diện cho Đường Mật Điềm, khiến anh không chỉ được giải thoát khỏi cái vỏ bọc Ôn Ngôn Ngôn, lại trả cho anh thân phận đàn ông, anh họ Ôn Ngôn Ngôn.
"Anh họ, hãy để tôi giải thích!" Mễ Tu Dương nghiêm túc trình bày: "Tôi thừa nhận, lần đầu gặp thấy Ôn Ngôn Ngôn rất xinh đẹp, đặc biệt rất giống bạn gái đầu tiên của tôi, cho nên, có chút cảm tình với cô ấy!"
"Đã có cảm tình, sao anh mấy lần đều hẹn Điềm Điềm đi chơi, anh có ý gì?"
Ôn Kỷ Ngôn cố tình hỏi khó Mễ Tu Dương để Đường Mật Điềm nhận thấy Mễ Tu Dương là người đa tình, thích Ôn Ngôn Ngôn, lại còn theo đuổi cô, con người này không đáng tin cậy.
"Về sau phát hiện Ôn Ngôn Ngôn không hợp với tôi!" Mễ Tu Dương dè dặt liếc Đường Mật Điềm, những lời phá rối của Ôn Kỷ Ngôn làm hỏng kế hoạch của anh, anh vốn không muốn thổ lộ với Đường Mật Điềm sớm như vậy, vì anh có thể nhận ra Đường Mật Điềm chưa thực sự có thiện cảm với anh, anh muốn để cô quen dần, thích anh, yêu anh rồi sau đó mới bày tỏ tình cảm, rồi hai người hạnh phúc nắm tay nhau, nhưng bây giờ, nếu anh không nói, e rằng, sau này có nói, Đường Mật Điềm cũng không tin anh, nhưng nếu nói bây giờ, cô sẽ cảm thấy anh không đáng tin, đã thích Ngôn Ngôn, lại theo đuổi cô, thật đúng là gã Đông gioăng.
Bây giờ, nói hay không đều dở, tóm lại, Ôn Kỷ Ngôn lần này chọc trúng mạng sườn anh. Anh nói hay không đều bất lợi.
Đúng là tự đào mồ chôn mình. Dạo trước lẽ ra anh không nên nổi hứng, cố tình trêu chọc để họ xoay như chong chóng, lúc này, anh nói thế chắc hai người kia sẽ rất coi thường anh.
Đánh chết Mễ Tu Dương cũng không nói ra sự thật, đành mang tiếng là gã Đông gioăng, tiếp tục vào vai diễn: "Tôi biết Ngôn Ngôn không hợp với mình, nên không theo đuổi cô ấy nữa, tiếp xúc với Đường Mật Điềm, cảm thấy cô ấy rất tốt..."
"Thấy Ôn Ngôn Ngôn không hợp, anh liền theo đuổi người khác?" Ôn Kỷ Ngôn lập tức ngắt lời Mễ Tu Dương, sau đó lại chọc mạng sườn anh: "Anh coi Điềm Điềm nhà chúng tôi là gì? Là người dự bị, người thế chân hả?"
Sắc mặt Đường Mật Điềm lúc này đanh lại.
Mễ Tu Dương bị dồn cứng họng, há miệng định nói, nhưng Ôn Kỷ Ngôn lại tiếp: "Mễ Tu Dương, trông con người anh đàng hoàng vậy, sao nhân phẩm kém thế? Nếu anh gặp người phù hợp hơn, chắc lại đá bay Điềm Điềm chứ!"
"Không, tôi cảm thấy, Điềm Điềm là người tôi đang tìm!" Bị Kỷ Ngôn chọc đúng tử huyệt, sắc mặt Mễ Tu Dương mỗi lúc một kém, vội thể hiện lập trường, nói chắc như đinh đóng cột: "Tôi thích Điềm Điềm, thật sự rất thích!"
"Xì, hôm qua anh nói thích Ôn Ngôn Ngôn, hôm nay lại nói thích Điềm Điềm, ngày mai có phải lại nói thích Ôn Kỷ Ngôn tôi không?" Ôn Kỷ Ngôn cười khẩy, gìễu cợt.
"Điềm Điềm, tôi thật lòng thích em." Mễ Tu Dương phớt lờ Ôn Kỷ Ngôn, nhìn thấy Đường Mật Điềm định bỏ đi, vội nắm tay cô: "Tôi biết, tôi nói thế có phần đột ngột, nhưng ngoài lần đầu tiên có ấn tượng với Ôn Ngôn Ngôn, khi tiếp xúc với em, tôi cảm thấy em rất tuyệt vời, nên đã mượn cớ theo đuổi Ngôn Ngôn, kì thực, tôi muốn theo đuổi em, nhưng tôi chỉ sợ em từ chối cho nên không dám nói thật..."
Đường Mật Điềm kinh ngạc, lớn bằng ngần này, lần đầu tiên được người khác nghiêm túc thổ lộ tình cảm như vậy, khiến cô nhất thời bối rối không biết nói gì, mặt bất giác đỏ ửng.
"Điềm Điềm, cho tôi cơ hội theo đuổi em được không?" Đôi mắt đen lóng lánh của Mễ Tu Dương hướng vào cô: "Tha thứ cho tôi, trước đây không đủ can đảm thổ lộ với em, cho tôi một cơ hội được không?"
Đầu óc rối ren, Đường Mật Điềm muốn nói lời từ chối, nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của Mễ Tu Dương, đột nhiên, cảm thấy khó cất lời. Nhưng nếu cô nhận lời, cảm giác ánh mắt của Ôn Kỷ Ngôn cũng thiêu đốt cô như vậy, tốt nhất không nên nói gì. Cho nên, bực bội giậm chân, "Hai người vô duyên vô cớ cãi nhau, sao phải lôi tôi vào cuộc? Mặc kệ cá


XtGem Forum catalog