Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1146 lượt.
c người!" Nói xong, tay ôm khuôn mặt đỏ ửng chạy biến về nhà. Thật sự không thể nào bình tĩnh đối mặt với hai anh chàng đó!
"Điềm Điềm, đợi tôi với!" Ôn Kỷ Ngôn thấy vậy, vội vã đuổi theo.
"Ôn Kỷ Ngôn, chơi trò đóng giả phụ nữ có vui không?" Mễ Tu Dương cười nhạt, sau khi khiến Ôn Kỷ Ngôn dừng bước, mới nói dằn từng chữ: "Ôn Kỷ Ngôn, Ôn Ngôn Ngôn chính là anh phải không?"
"Đóng giả phụ nữ là sao?" Ôn Kỷ Ngôn quay người lại, lạnh lùng hỏi: "Sao lại Ôn Ngôn Ngôn chính là tôi? Anh nói vớ vẩn gì thế, tôi không hiểu!"
"Ôn Kỷ Ngôn, ngay lần gặp đầu tiên, tôi đã nhìn thấy yết hầu của anh!" Mễ Tu Dương cười nhạt thấy Ôn Kỷ Ngôn đang giả bộ diễn trò, đã vậy hôm nay đánh bài ngửa luôn, anh thích Đường Mật Điềm, nên cũng lật tẩy gã tình địch náu mình kia, đường đường chính chính cùng theo đuổi cô, rốt cuộc Ôn Kỷ Ngôn có lợi thế hơn anh, anh ta sống cùng Đường Mật Điềm, nhất cự ly mà!
Mễ Tu Dương không để anh ta bí mật đi đêm, buộc anh ta đối diện với vấn đề Đường Mật Điềm, hai người cạnh tranh bình đẳng.
"Anh lần đó đã nhìn thấy yết hầu của tôi, nhưng cố tình nói thích tôi?" Ôn Kỷ Ngôn thấy sự việc bị bại lộ, cũng không che giấu nữa, nghiêm túc nhìn Mễ Tu Dương: "Anh cố tình mượn cớ thích Ôn Ngôn Ngôn, để tiếp cận Điềm Điềm đúng không?"
"Vấn đề này, tôi vừa nói rồi." Mễ Tu Dương thản nhiên trả lời. "Bụng anh quá đen tối!" Ôn Kỷ Ngôn nói thẳng. "Anh cũng không kém!" Mễ Tu Dương đốp lại.
"Nói cho anh biết, anh và Điềm Điềm không được đâu!" Ôn Kỷ Ngôn nhìn thẳng Mễ Tu Dương nói: "Anh không hợp với cô ấy!"
"Sao tôi với cô ấy lại không được?" Mễ Tu Dương cười cợt, "Tôi không hợp với Điềm Điềm, chẳng lẽ anh hợp?"
"Tôi hợp hay không, không liên quan đến anh, đằng nào bụng anh cũng đen tối như vậy, tôi phải nói với Điềm Điềm, anh đã đùa cợt chúng tôi, xem cô ấy có thích anh không?" Ôn Kỷ Ngôn tức tối nhìn Mễ Tu Dương, gã khốn này, ngay từ đầu đã đùa giỡn anh và Đường Mật Điềm, khiến họ mấy phen ra sức nói dối, che giấu. Anh ta coi Mật Điềm và Ôn Kỷ Ngôn này như những con rối, họ diễn hết sức công phu, thận trọng, kết quả lại bị khán giả phát hiện từ lâu!
"Anh tưởng anh nói vậy, cô ấy sẽ tin ư?" Mắt Mễ Tu Dương lóe sáng.
"Đương nhiên..." Ôn Kỷ Ngôn ngập ngừng, rốt cuộc, trước đây anh nói xấu Mễ Tu Dương quá nhiều, lần này nói thật, Đường Mật Điềm cũng sẽ cho là anh cố tình li gián họ, nhất là, hôm nay sau khi Mễ Tu Dương thổ lộ tình cảm với cô, sự việc sẽ có tiến triển mới.
"Được, mọi sự đã nói thẳng ra rồi, vậy từ nay chúng ta sẽ cạnh tranh bình đẳng!" Mễ Tu Dương thân thiện vỗ vai Ôn Kỷ Ngôn, cười xởi lởi: "Theo đuổi Điềm Điềm, chúng ta dựa vào bản lĩnh của mình, nhưng không được nói xấu, li gián, đó không phải là hành động của nam nhi!"
"Anh mới là người li gián!" Ôn Kỷ Ngôn lừ mắt: "Anh không theo đuổi được Điềm Điềm đâu!"
Mễ Tu Dương nhướn mày, mỉm cười.
"Vì cô ấy là của tôi!" Ôn Kỷ Ngôn tuyên bố. "Anh đã vô duyên, thì cứ chờ mà xem!"
"Cứ chờ xem!" Mễ Tu Dương ném lại câu đó, rồi quay người trở về xe, khởi động và phóng đi.
Lần Đầu Tiên Thân Mật
Ôn Kỷ Ngôn phóng về nhà với thời gian ngắn nhất, vừa mở cửa đã không kìm được hỏi ngay: "Điềm Điềm, tôi hỏi cô một câu, rốt cuộc cô có thích Mễ Tu Dương không?"
Trong nhà không có tiếng trả lời, Ôn Kỷ Ngôn lúng túng đóng cửa, nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phía phòng tắm, vội đi đến, gõ cửa: "Điềm Điềm, có ở trong đó không?"
"Gì thế?" Đường Mật Điềm đang tắm, người đầy xà phòng tắm, bực mình nói vọng ra.
"Tôi muốn hỏi cô, cô có thích Mễ Tu Dương không?" Ôn Kỷ Ngôn nói to, lòng bỗng căng thẳng.
"Nhìn trộm? Thật buồn cười!" Ôn Kỷ Ngôn vừa bực vừa buồn cười, nói: "Cô thử nhìn vào gương xem, người phẳng lỳ có gì đáng nhìn trộm?"
"Anh..." Đường Mật Điềm tức điên, nhưng không tìm được câu nào thật đắt để mắng anh ta cho bõ tức.
"Anh anh cái gì, cô định nói cơ thể tôi đẹp hơn cô phải không?" Ôn Kỷ Ngôn cười lầnh mãnh: "Tôi sẽ không câu nệ cho cô xem!"
"Biến ngay trước khi tôi nổi điên!" Đường Mật Điềm rít lên.
"Trước khi cô nổi điên, trả lời tôi một câu được không?" Ôn Kỷ Ngôn không đùa nữa, chăm chú nhìn ô kính.
"Có gì hỏi mau đi!"
"Tôi và Mễ Tu Dương, cô thích ai hơn?"
"Rầm!" Đường Mật Điềm đẩy mạnh cửa, Ôn Kỷ Ngôn không đề phòng bị cửa đập vào người.
"Ối!" Ôn Kỷ Ngôn tay ôm cái mũi đau điếng, nhăn nhó rên.
"Ôn Kỷ Ngôn, không sao chứ?" Thấy Ôn Kỷ Ngôn khom người nhăn nhó, Đường Mật Điềm ngây ra cúi nhìn tay mình, vừa rồi cô đẩy cửa quá mạnh.
"Đương nhiên là có, mũi tôi bị lệch rồi!" Ôn Kỷ Ngôn rên rỉ, máu từ mũi đang chảy dọc theo tay anh.
"Nào, nào, để tôi xem!" Đường Mật Điềm thận trọng nhấc bàn tay bịt mũi của Ôn Kỷ Ngôn, "Ôi chà, chảy máu rồi, mau ra salon ngồi, để tôi băng cho!" Nói xong cô nhanh nhảu đỡ Ôn Kỷ Ngôn đi ra phòng khách, vừa đi vừa dặn: "Anh ngửa mặt lên!"
Ôn Kỷ Ngôn làm theo lời cô, ngồi xuống salon, mặt ngửa lên trời, lát sau Đường Mật Điềm mang dụng cụ cứu thương ra, cẩn thận lau hết