Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1145 lượt.
thích nhau, thì đến với nhau, sao phải đau đầu?
Chuyện tình tay ba, ái chà, hệt như phim diễm tình!
"Ái Ái, lần này, coi như cậu đoán trúng rồi!" Đường Mật Điềm thấy Tào Ái Ái có vẻ biết tỏng mọi chuyện, nên cũng không muốn giấu nữa, định kể hết với cô bạn.
"Mình không đoán, thấy cậu và Ôn Kỷ Ngôn ở chung một nhà, sống rất hòa thuận." Tào Ái Ái nhoẻn cười dịu dàng: "Tình cảm của cậu với anh ta đã vô tình lộ ra từ lâu rồi. Nhìn kìa, vừa nhắc đến anh ta, mặt cậu đã tươi như hoa..." nói rồi giơ tay gõ vào ngực Đường Mật Điềm: "Chỗ này này, có lẽ cậu đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng từ lần đầu gặp anh ta!"
"Làm gì có, cậu đừng nói linh tinh." Đường Mật Điềm ngắt lời cô bạn, chăm chú nhìn cô ta một hồi, mới hít nói: "Mình thật sự có cảm giác khác với anh ta, nhưng vấn đề là, anh ta không phải gu của mình!"
"Sao không là gu của cậu?" Tào Ái Ái ngạc nhiên ngước mắt "Mình thấy Ôn Kỷ Ngôn chắc chắn thích cậu, nếu không, sao bám chặt cậu như thế, còn nữa, xe của anh ta đăng ký tên cậu! Hàng ngày đưa đón cậu, nếu không thích, ai rỗi hơi làm vậy!"
Đường Mật Điềm phân vân, muốn nói lại thôi.
"Hay là cậu cảm thấy áy náy khi từ chối Mễ Tu Dương?" Tào Ái Ái nói thẳng: "Nếu cậu thấy ngại, thì để tớ nói giúp." Nói xong cười ha hả: "Điềm Điềm, cậu cứ yên tâm hưởng hạnh phúc với Ôn Kỷ Ngôn!"
"Hưởng con khỉ!" Đường Mật Điềm cuối cùng không nén được bật ra: "Anh ta là Gay, thích đàn ông, mình và anh ta không thể."
"Cái gì? Đừng nói với mình, Mễ Tu Dương thích cậu, cậu thích Ôn Kỷ Ngôn, còn anh ta lại thích Mễ Tu Dương đấy nhá?" Tào Ái Ái nổi hứng đoán mò.
"Không phải, Ái Ái, Ôn Kỷ Ngôn có bạn trai rồi, chính là người gửi cho anh ta bốn bảy vạn tệ đó!" Đường Mật Điềm nói với một chút buồn rầu, "Cậu xem, một chàng điển trai thế mà lại là Gay, còn mình chẳng thích ai, biết rõ anh ta là Gay, lại vẫn động lòng..." Đường Mật Điềm bất lực vỗ vào đầu mình.
"Điềm Điềm, cái đầu cậu đang nghĩ gì đấy?" Tào Ái Ái nhăn nhó, "Cậu nghĩ xem, người gửi tiền cho Ôn Kỷ Ngôn là bạn trai anh ta, vậy anh ta đến ở nhà cậu lâu như thế, tại sao không đến thăm?" Các cặp yêu nhau bình thường (cho dù yêu cùng giới) cũng không thể xa nhau lâu như thế, nhất là Ôn Kỷ Ngôn lại chạy trốn đám cưới, nếu đúng anh ta có bạn trai thì người đó phảì lập tức đến an ủi anh ta chứ, sao lại để anh ta ở một mình với cô gái lạ?
"Anh ta không đến thăm, chắc là có lý do." Nghe Tào Ái Ái nói vậy, Đường Mật Điềm vẫn phân vân: "Dù sao, mình đã nghe họ gọi điện cho nhau, xưng hô rất thân mật... mình liền nghĩ họ có quan hệ đặc biệt." Rồi nói thêm: "Hơn nữa, chính Ôn Kỷ Ngôn tự nhận anh ta là Gay!"
"Nhưng, mình thấy Ôn Kỷ Ngôn không giống Gay tý nào!" Tào Ái Ái nói.
"Ôi, không thể nói rõ với cậu được. Thôi, đi làm việc!" Đường Mật Điềm lắc đầu, gác chuyện đó sang một bên.
"Cậu để tâm một chút! Đừng ngốc thế, Ôn Kỷ Ngôn nói anh ta là Gay, nhỡ đó là mưu đồ của anh ta để cậu cho anh ta ở nhờ thì sao?" Tào Ái Ái gõ vào đầu cô bạn.
"Liệu có thể không?" Đường Mật Điềm hoang mang nhìn Tào Ái Ái.
"Có thể!" Tào Ái Ái nháy mắt, rồi ra vẻ bí hiểm nói: "Ôn Kỷ Ngôn có phải là Gay hay không, mình không chứng minh được, nhưng Ôn Kỷ Ngôn có thích cậu hay không, mình có thể chứng minh!"
"Chứng minh thế nào?" Đường Mật Điềm cảm thấy rất hứng thú, rốt cuộc, sau khi biết mình có cảm giác khác với Ôn Kỷ Ngôn, cô lại muốn ngầm tìm hiểu suy nghĩ của anh.
"Rất đơn giản, cậu cứ giả vờ yêu Mễ Tu Dương, xem phản ứng của anh ta là biết ngay!" Tào Ái Ái hớn hở: "Nếu anh ta cũng thích cậu, chắc chắn sẽ ghen, nếu không, sẽ không có phản ứng gì, như vậy cậu có thể yêu Mễ Tu Dương, dù sao người ta cũng thích cậu!"
"Như vậy không hay lắm!" Đường Mật Điềm lắc đầu: "Lợi dụng Mễ Tu Dương, hơi vô nhân đạo!"
"Tớ thấy Mễ Tu Dương cũng không hẳn là người nhân đạo! Lúc đầu anh ta mượn cớ theo đuổi Ôn Ngôn Ngôn để tiếp cận cậu, bây giờ cậu chỉ bắt chước anh ta, mượn cớ yêu anh ta, để thử lòng Ôn Kỷ Ngôn!"
"Xem ra cậu cũng có lý." Đường Mật Điềm gật đầu: "Vậy tớ sẽ thử xem!"
"Ừ, yên tâm đi, bây giờ cậu có quyền lựa chọn!" Tào Ái Ái vỗ vào vai cô bạn: "Không đám này thì đám kia, nếu Ôn Kỷ Ngôn không thích cậu, cậu và Mễ Tu Dương không chừng lại yêu nhau, cũng là chuyện đáng mừng!"
"Để xem đã!" Đường Mật Điềm không mừng như Tào Ái Ái nghĩ, nhưng sau khi thổ lộ với cô bạn, cũng thấy dễ chịu hơn nhiều, bắt đầu một ngày bận rộn.
Hết giờ làm, Đường Mật Điềm cùng Tào Ái Ái vừa ra khỏi cổng công ty, liền nhìn thấy con A4 màu đỏ đen của Ôn Kỷ Ngôn, hai người đưa mắt nhìn nhau, liền sau đó thấy môi Tào Ái Ái trễ xuống nhếch sang trái, Đường Mật Điềm liếc sang, thấy con HUMER màu đen của Mễ Tu Dương đỗ ngay ngắn ở đó. Bên phải là Ôn Kỷ Ngôn với con xe A4, bên trái là Mễ Tu Dương với con xe HUMER, ngay lập tức khiến dây thần kinh não của Đường Mật Điềm nghẽn mạch.
"Điềm Điềm, nếu muốn thử lòng Ôn Kỷ Ngôn, cậu hãy đi cùng Mễ Tu Dương!" Tào Ái Ái nói thầm vào tai Đường Mật Điềm, rồi cười hi hí chạy đi lấy xe, khi nhìn vào gương chiếu hậu thấy Đường Mật Điềm đ