Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1139 lượt.

biết, chính là Mễ Tu Dương, nhưng chúng con chỉ là bạn!"
"Mễ Tu Dương!" mẹ cô vừa nghe thấy đã không kiềm chế được cảm xúc, nói to chất vấn trong điện thoại: "Không phải cậu ta thích Ngôn Ngôn, sao lại kết đôi cùng con?"
"Mẹ, con nói rồi, con với anh ấy chỉ là bạn." Đường Mật Điềm nhấn mạnh lại lần nữa, " Chúng con không kết đôi!"
"Sao hai con lại đi xem phim cùng nhau?" mẹ Mật Điềm không hài lòng hỏi.
"Mẹ, bạn bè với nhau, đi ăn bữa cơm, cùng xem phim, cũng rất bình thường được không mẹ?" Mật Điềm nói nhỏ giải thích, cô hiện giờ không muốn nói thẳng với mẹ, kì thực Mễ Tu Dương đang theo đuổi cô, để tránh mẹ cô nghĩ lung tung rồi lại gây thêm rắc rối cho cô.
"Được rồi, có nghĩa là con chưa có bạn trai phải không?" mẹ Mật Điềm xác nhận, sau khi nghe được câu trả lời của cô, vui mừng nói: "Được rồi, mẹ sẽ gọi lại cho dì con, dì có một đối tượng phù hợp, vốn muốn giới thiệu cho con, chỉ sợ con có bạn trai rồi, nên mới không nói, giờ mẹ tìm dì để sắp xếp!" mẹ Mật Điềm dường như đã tìm ra hướng mới, Mật Điềm chưa kịp từ chối, mẹ cô đã nhanh chóng cúp máy.
Mật Điềm nhìn vào màn hình điện thoại đen sì, trong lòng không ngừng oán thán, cô hoàn toàn không ngờ rằng, mẹ cô lại muốn gả cô đi nhanh như thế.
"Điềm Điềm, em không sao chứ?" Tu Dương thực sự đã nghe được gần hết, trong lòng cũng biết rõ, bản thân cần phải giải thích với mẹ Mật Điềm, anh với Ôn Ngôn Ngôn chỉ là ảo giác, nhưng anh im lặng, vì nghe trộm người khác nói điện thoại là không tốt.
"Ừ, tôi không sao." Mật Điềm cười lịch sự.
Mễ Tu Dương cũng chỉ cười với cô, rồi quay mặt, chú tâm lái xe.
Khi cô về nhà, phòng khách tối om, không thấy bóng dáng của Kỷ Ngôn đâu, chỉ nghe thấy tiếng Ôn Kỷ Ngôn đang nói điện thoại ở trong phòng, có lúc lại cười to: "Cưng ơi, cưng tốt quá..." "Cưng ơi, cưng quá đẹp trai!" "Cưng ơi, ngưỡng mộ cưng quá đi, ha ha ha..." liên tiếp những lời tán dương, lại còn có tiếng cười to vọng ra.
Chắc chắn Ôn Kỷ Ngôn đang cùng "người yêu" cao hứng nói chuyện, Đường Mật Điềm khẽ nhếch môi, tự cười mình, Ôn Kỷ Ngôn có người yêu giàu có lại sẵn sàng tiêu tiền cho anh, sao anh ta lại có thể thích cô! Xem ra, là cô đa tình thôi, lúc này, Mễ Tu Dương nhắn tin đến: "Điềm Điềm, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon!" Mật Điềm nhắn lại: "Anh lái xe chú ý an toàn, về nhà thì ngủ sớm, chúc ngủ ngon!" Mật Điềm giữ chặt điện thoại, tự an ủi rằng, vẫn may, tình cảm của cô với Kỷ Ngôn chưa sâu đậm, hơn nữa, cô còn có thể chuyển sự chú ý vào Mễ Tu Dương, tin rằng, không lâu nữa, cô sẽ chấp nhận Tu Dương, sau đó, hoàn toàn quên đi Ôn Kỷ Ngôn! Mật Điềm thở dài, sau đó, nhẹ nhàng đi về phòng, trong lòng cảm thấy có chút thất vọng.
Sáng hôm sau, Mật Điềm nhanh chóng sắp xếp đồ đạc, cầm lấy hộp trang điểm nhanh chóng chạy ra ngoài cửa, vì mấy hôm nay, JOJO phải làm việc ở bên ngoài, thợ trang điểm phải chuẩn bị đồ dùng, hành lý, đi thẳng đến địa điểm, trang điểm cho người mẫu (không giống trước đây ở công ty, nhân viên trang điểm có phòng riêng, hộp trang điểm để ở công ty, mỗi ngày đi làm không cần mang theo).
"Điềm Điềm, cô đi công tác hả?" Kỷ Ngôn không biết từ đâu bước đến, cau mày, nhìn túi trang điểm trong tay Mật Điềm.
"Không, tôi đi làm!" Mật Điềm ngước mắt, vội nhìn Kỷ Ngôn trong phòng khách, chỉ cảm thấy phòng khách đã chật lại càng chật hơn vì anh đứng chặn đường.
"Cô đi làm sao mang nhiều đồ thế?" Ôn Kỷ Ngôn lần đầu thấy thợ trang điểm làm việc ở bên ngoài, cần phải mang nhiều đồ đạc như vậy nên tò mò hỏi.
"Ừ" Mật Điềm trả lời, đưa tay lên xem đồng hồ, cô không có thời gian giải thích cho Kỷ Ngôn, sao thợ trang điểm phải mang túi trang điểm to như thế, "Tôi vội đi làm, anh tránh ra nào!"
"Ồ, nếu cô vội, thì tôi đưa cô đi làm, dù sao tôi cũng không làm gì!" Ôn Kỷ Ngôn nhẹ nhàng nói với Mật Điềm, hôm nay anh cố ý dậy sớm, để đưa Mật Điềm đi làm, anh không biết nói thế nào với cô anh muốn làm tài xế cho cô.
"Ồ, cảm ơn, không cần đâu!" Mật Điềm lịch sự từ chối, bắt đầu từ tối qua, cô đã quyết định, thay đổi tình cảm của mình, cô không muốn dây dưa không rõ ràng với Kỷ Ngôn, cô không muốn vì ảo giác với Ôn Kỷ Ngôn người không thích con gái mà làm lỡ mất cơ hội của mình.
"Điềm Điềm, sao cô khách sáo với tôi ?" Ôn Kỷ Ngôn có chút oán trách nhìn Mật Điềm, anh có thể nhạy cảm nhận ra rằng, Đường Mật Điềm cố ý tạo khoảng cách.
"Tôi không khách sáo với anh, chỉ cảm thấy, ngại khi làm phiền anh!" Mật Điềm giơ tay lên xem giờ, gương mặt có chút lo lắng: "Ôn Kỷ Ngôn, tôi vội lắm, không nói với anh nữa!" ra ngoại cảnh làm việc kị nhất là việc thợ trang điểm đến muộn, dù sao, làm việc ở ngoại cảnh thời gian có hạn.
"Đã vội thì hãy nghe lời tôi, để tôi đưa cô đi" Ôn Kỷ Ngôn không ngại giành lấy chiếc túi trang điểm của Mật Điềm, mở cửa trước, nhanh chóng đi ra ngoài.
"Vậy... vậy thì cám ơn anh." Mật Điềm đành phải khóa cửa, sau đó đi theo Kỷ Ngôn, nhìn anh đặt túi trang điểm vào cốp xe, sau đó mở cửa xe, cô chỉ có thể đi theo sau, "Ôn Kỷ Ngôn, cảm ơn anh!"
"Đi đâu?" Ôn Kỷ Ngôn quay đầu hỏi Mật Điềm, "Công vi


Polly po-cket