Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.
ng lúc đang nói chuyện, những người khác cũng lần lượt tỉnh lại. Những tên hắc y nhân do nhi tử của An phu nhân sắp xếp kinh ngạc nhất, chúng chẳng thể ngờ sau khi phóng mê hương, chính bản thân mình lại bị hôn mê đầu tiên.
An phu nhân cũng không phải kẻ ngốc, Mộ Trầm Hoằng là đế vương tương lai, so với A Cửu, bà ta càng không thể đắc tội. Cho nên ngoài mặt tuy tỏ ra rất chăm chú nghe lời A Cửu dặn dò, nhưng khi Tiết Giai đưa thuốc giải mê hương, bà ta liền đổi thành Thuận Khí Hoàn. Như vậy, tất nhiên Cung Khanh không gặp bất trắc gì, còn nếu A Cửu hỏi đến, bà ta có thể đổ trách nhiệm lên đầu Tiết Giai, nói là đưa sai thuốc giải hoặc thuốc giải không có tác dụng.
Cho nên, khi Mộ Trầm Hoằng biết tin lập tức chạy đến, cũng không có đao quang kiếm ảnh như trong tưởng tượng, và không cần tốn nhiều sức lực để tóm gọn mấy tên hắc y nhân kia.
Cung Khanh xảy ra chuyện như vậy, Cung phu nhân tất nhiên chẳng còn lòng dạ nào để ngắm hoa sen, cũng không cần tìm Triệu Quốc phu nhân thăm dò tin tức nữa, Mộ Trầm Hoằng tự mình đến đây truyền lại tin tức, điều này đáng tin hơn bất cứ ai. Mà lúc này, Mộ Trầm Hoằng đang đứng cạnh Cung Khanh, Cung phu nhân nhìn hai người bọn họ, chỉ cảm thấy đúng là một đôi tiên đồng ngọc nữ, thật không gì sánh được.
Đối với Cung phu nhân vốn là người ưa hình thức mà nói, nếu gạt bỏ thân phận thái tử, thân mẫu khó ưa, muội tử đáng ghét đi, thì thật ra bản thân hắn đúng là không tồi.
Con người chẳng có ai là toàn vẹn cả, Cung phu nhân thở dài, kéo tay nhi nữ nói: “Chúng ta đi về trước thôi.”
Cung Khanh lên xe ngựa, được cấm vệ quân hộ tống về tận nhà.
Mộ Trầm Hoằng hồi cung, đi thẳng đến Dục Tú cung.
A Cửu thấy hắn đi đến, cười hì hì nghênh đón: “Sao hôm nay hoàng huynh lại rảnh rỗi thế này?”
“Lui ra.” Mộ Trầm Hoằng sa sầm nét mặt, vung tay quát tất cả cung nữ nội thị của cung Dục Tú.
A Cửu giật thót tim, chẳng lẽ huynh ấy đã biết điều gì, chẳng lẽ Cung Khanh đã xảy ra chuyện ?
Nàng ta mừng thầm trong bụng, nhưng có chút lo sợ. Bởi vì ánh mắt của Mộ Trầm Hoằng sắc lạnh u ám, xưa nay huynh ấy không biểu hiện cảm xúc ra mặt bao giờ, ánh mắt ấy rõ ràng là nộ khí xung thiên.
A Cửu cười cười, “Hoàng huynh…” Lời còn chưa dứt, Mộ Trầm Hoằng đã quát chặn ngang, “A Cửu, nếu ta đem chuyện muội làm hôm nay nói với phụ hoàng và mẫu hậu, muội nói xem chuyện sẽ thế nào?”
A Cửu sợ run cố cãi: “Muội đã làm gì?”
“Việc bên Nguyệt hồ, ngoài muội ra còn ai?”
“Nàng ta sao rồi?” Lời này vừa thốt ra, A Cửu lập tức hối hận, chẳng phải tự mình đang nhận tội hay sao?
Mộ Trầm Hoằng cười lạnh.
“Hoàng huynh, muội…”
“Phụ hoàng mẫu hậu đã chỉ định nàng là thái tử phi, sau ba ngày, lễ bộ sẽ phái người đến Cung phủ làm lễ Nạp Thái, muội định cưỡng lại thánh mệnh, chống lại thiên ý sao?”
A Cửu câm nín.
“Hôm nay ta tha cho muội một lần duy nhất, nếu còn công kích nàng, thì hãy xem ta chỉnh đốn muội thế nào.”
A Cửu giận dữ nói: “Hoàng huynh, trong lòng huynh nàng ta quan trọng hơn muội sao? Huynh đã vì nàng ta mà quát nạt muội.”
“A Cửu, muội là muội tử duy nhất của ta, ta đương nhiên sẽ bảo vệ muội. Nhưng nàng là thê tử của ta, nếu muội còn bất kính với nàng, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.”
A Cửu nhảy dựng lên, nói: “Hoàng huynh, nàng ta còn chưa bước qua cửa, huynh đã bênh nàng ta chằm chặp như vậy, huynh biết rõ là muội rất hận nàng ta.”
Mộ Trầm Hoằng cười lạnh: “Giờ ta đem bọn chúng đến trước mặt Thẩm Túy Thạch tra tội, muội thấy thế nào?”
Lần đầu tiên trong đời A Cửu cảm nhận được từ trên thân thể hoàng huynh tỏa ra một thứ gọi là khí thế thiên tử uy nghi gì đó, dưới ánh dương ấm áp, luồng khí đó như một trận hàn phong lạnh thấu xương, cuồn cuộn tiến đến.
A Cửu kinh hãi, vội vàng túm lấy tay áo của Mộ Trầm Hoằng: “Hoàng huynh, huynh đừng làm vậy, muội không dám nữa.”
Mộ Trầm Hoằng nhấc cánh tay lên, giận dữ bỏ đi.
Ngày hôm sau, khi Cung Cẩm Lan đang ngồi ở trong phủ cùng Cung phu nhân thương nghị về hôn sự của Cung Khanh, quản gia gấp rút chạy vào, báo: “Đại gia, phu nhân, thánh chỉ đến.”
Cung Cẩm Lan trong lòng đại hỉ, lập tức dẫn Cung phu nhân xuất môn nghênh đón.
Đại thần đến tuyên chỉ là lễ bộ thị lang Quan Vân Khiết, thuộc hạ của Cung Cẩm Lan.
“Cung đại nhân tiếp chỉ.”
Cung Cẩm Lan vội quỳ xuống. Cung phu nhân quỳ bên cạnh, thầm nghĩ: Làm việc thật là nhanh.
Quan Vân Khiết mở quyển thánh chỉ màu vàng, tuyên: “Phụng chế nạp Cung thị nữ làm Hoàng Thái tử phi.”
Cung Cẩm Lan như cất được tảng đá lớn đè nặng trong lòng, mừng rỡ vạn phần dập đầu tạ ơn, tiếp nhận thánh chỉ.
Quan Vân Khiết khom người thi lễ: “Cung hỉ đại nhân, hoàng thượng vì tránh lời dị nghị, chủ ý ra lệnh cho thuộc hạ làm tán dương quan viên, phụ trách hôn sự của thái tử, thỉnh đại nhân đừng để ý.”
Cung Cẩm Lan chắp tay, vui cười hớn hở nói: “Quan đại nhân khổ cực rồi.”
Ba ngày sau là ngày tốt đã được Ti Thiên Giám chọn ra để làm lễ Nạp Thái, Quan Vân Khiết mang theo sính lễ ra mắt đến Cung phủ.
Tuyên Văn đế chỉ có một hoàng tử duy nhất này,